Không biết bao giờ bọn họ mới phải đi xa đến nước Y để chấp hành nhiệm vụ, đừng để đến lúc đó nhiệm vụ lại trùng với ngày kết hôn.
Nếu đúng là vậy, chắc chắn hắn sẽ hộc máu mất.
Sự cản trở do người khác mang đến thì hắn có thể dẹp sạch, nhưng nhiệm vụ là trên hết. Nếu thật sự trùng lịch với nhiệm vụ, hắn chỉ có thể âm thầm hộc máu, đến nửa lời oán trách cũng không dám.
Vì vậy, bây giờ hắn chỉ muốn đơn xin kết hôn này nhanh chóng được phê duyệt.
Không nói gì khác, chỉ cần bọn họ kết hôn, cuộc hôn nhân của họ sẽ được bảo hộ, Khương Tiểu Tiểu cả đời này chỉ có thể là của hắn.
Điều đó sẽ khiến hắn cảm thấy vô cùng an tâm.
“Vội thế sao?” Dương Chí Tề cười hỏi: “Không phải là ngay cả ngày cưới cũng định xong rồi chứ? Khi nào thì mời tôi uống rượu mừng?”
“Rượu mừng còn lâu mới có,” Mạnh Tích Niên nói: “Chúng cháu chỉ đi đăng ký kết hôn trước, lễ cưới và tiệc mừng tạm thời chưa tổ chức, vào mùng sáu Tết.”
“Vậy sao? Mùng sáu Tết, đã rất gần rồi đấy.” Dương Chí Tề nghe đến đây cũng biết Mạnh Tích Niên đang nóng lòng.
Từ giờ đến mùng sáu Tết chỉ còn hơn một tháng nữa, không ai trong bọn họ dám đảm bảo nhiệm vụ lần này sẽ hoàn thành vào ngày nào. Nếu như thí nghiệm bên phía Quân Vị Trì đến giai đoạn cuối, Mạnh Tích Niên và đồng đội vẫn phải bảo vệ cô ấy ở bên đó, cho đến khi thí nghiệm của cô ấy hoàn thành rồi mới hộ tống người trở về.
Nói đi cũng phải nói lại, nếu thời gian kéo dài, việc đón Tết ở bên đó cũng không phải là không thể.
Cứ như vậy, chẳng phải sẽ làm lỡ chuyện kết hôn của cậu ta sao?
Nếu thật sự bị lỡ, dự là trong một khoảng thời gian dài sau này, thằng nhóc này sẽ không cho ông lấy một sắc mặt tốt.
Dương Chí Tề sờ sờ mũi, nói: “Cậu cứ về ký túc xá trước đi, tôi sẽ nộp đơn này lên ngay bây giờ, cố gắng phê duyệt cho cậu sớm nhất có thể.”
Nói xong, ông vội vàng rời đi.
Mạnh Tích Niên thở hắt ra, chỉ thấy lồng ngực hơi nặng nề.
Bây giờ hắn chỉ có thể hy vọng mọi chuyện thuận lợi, ngày cưới với Khương Tiểu không bị hoãn lại.
Nếu không, tất cả mọi vấn đề bên phía Khương Tiểu đều đã được giải quyết êm đẹp, đến lượt hắn lại bị tắc nghẽn, thì Khương Tiểu chắc sẽ cười chết mất.
Khương Tiểu không hề biết Mạnh Tích Niên vừa về đến trấn An Bố đã gặp chuyện phiền lòng.
Người mà Lê Hán Trung phái đến để âm thầm bảo vệ A Lục đã nhanh chóng có mặt, trong lòng cô cũng hơi nhẹ nhõm.
Sáng hôm đó, cô quay lại Học viện Mỹ thuật, vì thời gian nghỉ phép của cô quá nhiều nên bạn học trong lớp vừa nhìn thấy cô đều cảm thấy rất kỳ lạ.
Khương Tiểu nhìn thấy Diệp Uyển Thanh.
Diệp Uyển Thanh lại có thay đổi, hơn nữa, sự thay đổi này khiến Khương Tiểu cảm thấy rất quen thuộc.
Vẻ phong tình chín chắn đã nở rộ vì đàn ông, tuy khiến người ta thấy sáng bừng mắt, cảm thấy vô cùng xinh đẹp, nhưng sau này Diệp Uyển Thanh sẽ hiểu ra, thực ra vẻ đẹp đáng quý nhất của cô ta chính là lúc còn mang nét thanh thuần ngây thơ.
Bây giờ nở rộ rực rỡ, nhưng lại thiếu đi một chút thanh xuân trong trẻo.
Thế nhưng Diệp Uyển Thanh lúc này rõ ràng đang rất kiêu ngạo, đắc ý.
Thậm chí, khi nhìn thấy Khương Tiểu bước vào, còn hơi hếch cằm lên.
Khương Tiểu cảm thấy, nếu cô ta có cái đuôi của con công, thì chắc bây giờ đã xòe đuôi rồi.
Cô nhìn Diệp Uyển Thanh, chỉ nghĩ đến bức tranh đó.
Bức tranh đó, không biết Vương Dịch đã tra ra được chưa, rốt cuộc là ai vẽ.
Nhưng nhìn dáng vẻ hiện tại của Diệp Uyển Thanh, Khương Tiểu đoán, có lẽ Vương Dịch vẫn chưa tra ra, nếu không, chuyện đó chẳng phải là một cú sốc với Diệp Uyển Thanh sao, sao cô ta có thể còn giữ vẻ kiêu ngạo như bây giờ được.
Cận Lỗi nhìn thấy Khương Tiểu, liền tiến lại gần, hạ giọng hỏi: “Khương Tiểu, gần đây cậu không gặp khó khăn gì chứ?”
Gần đây cô có khó khăn gì?
Ừm, giờ cô cũng không biết những chuyện mình gặp phải có tính là khó khăn hay không nữa.
Chẳng lẽ là khả năng chịu áp lực của cô quá mạnh rồi sao?