Mạnh lão nhắc đến mấy chuyện này thì rất vui vẻ, nhưng khi muốn nói đến mấy câu dưới đây thì ông lại có chút thiếu tự tin, sợ Khương Tiểu không đồng ý.
"Về bữa tiệc hôm đó, Tiểu Tiểu à, ta và cha con đã thương lượng rồi, chúng ta sẽ không ra ngoài ăn, cứ tổ chức tại nhà cũ của chúng ta thôi, chỉ một bàn, người nhà mình cả. Để dì Quách nhờ thêm hai người đến giúp nấu nướng, đến lúc đó xem có thể cho người đón ông bà ngoại con qua đó luôn không, cũng là để kính trà đổi cách gọi ở bên đó, con thấy có được không?"
Mạnh lão nhìn Khương Tiểu.
Khương Tiểu khẽ mỉm cười: "Được ạ."
Việc này cô không có ý kiến gì.
Hơn nữa, làm cơm nước ở bên này, lại còn phải dọn dẹp quét tước, ngày đó chắc là cô không muốn làm việc nhà đâu.
Thấy cô đồng ý, Mạnh lão cười lớn sảng khoái.
"Tốt, tốt! Vậy hai đứa xem có cần chọn ngày, quay về trang trí lại phòng của hai đứa không? Dù sao cũng phải có dáng vẻ của phòng tân hôn chứ."
Mạnh Tích Niên nói: "Ông nội, bên này con đã trang trí phòng tân hôn xong rồi."
Căn phòng đó, bây giờ anh còn chẳng cho Khương Tiểu ở nữa là.
Mạnh lão khựng lại một chút, nói: "Dù có ở hay không thì đó vẫn là phòng của hai đứa mà, trang trí một chút cho có không khí vui mừng cũng tốt."
Nhỡ đâu khi nào cần quay về ở thì sao?
Mạnh Tích Niên còn muốn nói gì đó, Khương Tiểu đã nắm lấy tay anh, nói: "Được ạ, ông nội, con sẽ tìm thời gian quay về trang trí. Việc này, anh Tích Niên cứ nghe con là được."
"Đúng đúng đúng, con học vẽ, mắt nhìn chắc chắn tốt hơn nó." Mạnh lão lại vui vẻ trở lại.
Mạnh Tích Niên ghé vào tai Khương Tiểu thì thầm: "Ừm, nhìn người đàn ông mà em chọn xem, đúng là mắt nhìn đặc biệt tốt."
Khương Tiểu không nhịn được mà véo anh một cái vào bên hông.
Đồ mặt dày.
Ăn cơm xong, Mạnh lão và Mạnh Thịnh liền rời đi, Mạnh Tích Niên dọn bàn, rửa bát, Khương Tiểu đi sắc thuốc cho A Lục, thêm nước linh tuyền, nhìn ông uống hết.
"Tiểu Tiểu, báo cáo của bệnh viện ngày mai có thể lấy được rồi nhỉ?"
"Chắc là chiều nay đã có rồi, ông Trần sẽ giúp lấy ạ, hơn nữa con đã nhờ ông Trần xem báo cáo xong thì kê đơn thuốc cho cha."
"Cha muốn nhanh chóng khỏe lại."
Khương Tiểu hơi ngạc nhiên nhìn ông.
Hình như trước đây ông chưa từng nói những lời như vậy, chắc là vì không muốn tạo quá nhiều áp lực cho cô, đối với vết thương của chính mình, A Lục vẫn luôn tỏ ra khá thản nhiên.
Sao đột nhiên lại nghĩ đến chuyện muốn nhanh chóng khỏe lại thế nhỉ?
A Lục nói: "Không có gì, cha hơi mệt, đi vệ sinh cá nhân nghỉ ngơi trước đây, con và Tích Niên cũng nghỉ ngơi sớm đi."
"Vâng ạ."
Khương Tiểu từ phòng ông đi ra, Mạnh Tích Niên đã dọn dẹp xong xuôi, thấy cô vẻ mặt trầm tư, liền khẽ véo má cô, hỏi: "Đang nghĩ gì thế?"
"Cha dường như đã nhớ ra không ít chuyện, em cứ cảm thấy, ông vẫn còn vài chuyện chưa nói với em."
Mạnh Tích Niên nhớ tới biểu hiện của A Lục hôm nay, gật đầu: "Quả thực, sáu thúc có chút tâm sự." Anh khựng lại một chút, nói: "Nhưng em cũng không cần lo lắng, sáu thúc rất thông minh, cũng rất điềm tĩnh, anh nghĩ có lẽ không phải ông không muốn nói cho em, mà là muốn tự mình sắp xếp lại suy nghĩ một chút."
"Có lẽ vậy." Khương Tiểu khẽ thở dài một tiếng.
Thật ra cô cũng không lo lắng lắm.
Sau khi nói chuyện của Trần Châu vào hôm nay, nhìn thấy phản ứng của A Lục, cô liền biết, trước đây cô đã đánh giá thấp mức độ mạnh mẽ về tâm lý và sự khoáng đạt trong lòng A Lục.
Cô vốn tưởng rằng ông sẽ cảm thấy rất nhục nhã, cảm thấy việc này là một rào cản tâm lý mà ông không thể vượt qua, không ngờ ông lại không hề oán hận Trần Châu, thậm chí còn quay lại khuyên cô, nói với cô rằng, chuyện kiểu này, không thể chỉ đùn đẩy trách nhiệm lên người phụ nữ.
Nghĩ đến đây, cô không nhịn được nói với Mạnh Tích Niên: "Em thật sự cảm thấy cha là một người rất tốt."