A Lục nắm chặt hai tay, đặt lên đầu gối: "Ta chỉ sợ nó bị bắt, cho nên vẫn luôn muốn tìm người cứu nó. Ta nhìn thấy một đội quân nhân, trông họ rất lợi hại, hơn nữa, người đứng đầu chính là..."
Nói đến đây, ông liếc nhìn về phía nhà bếp.
Khương Tiểu lại giật thót tim: "Tích Niên ca?"
Trước kia, lúc A Lục vừa mới nhìn thấy Mạnh Tích Niên đã nói hắn là người tốt, nói hắn bắt những kẻ xấu đó.
Chẳng lẽ, từ trước đến nay A Lục đã nhìn thấy Mạnh Ác Bá trong ảo giác của mình rồi?
A Lục gật đầu: "Là hắn. Ta cứ ở bên cạnh hắn, bảo hắn dẫn người đuổi theo hướng đó. Khi ấy, ta giống như một người vô hình vậy, người đàn bà kia không nhìn thấy ta, kẻ đuổi theo bà ta cũng không nhìn thấy ta, những quân nhân này cũng không thấy ta, nhưng không hiểu vì sao, Tích Niên dường như có thể nghe thấy tiếng của ta."
"Cái gì?"
"Vốn dĩ hắn không dẫn người đuổi theo hướng đó, ta cứ mãi ở bên cạnh nói, thế là hắn đột nhiên thay đổi ý định, ra lệnh đuổi theo hướng ta chỉ."
Khương Tiểu hơi ngơ ngác.
Chuyện kiếp trước ư?
Đây rốt cuộc là thế nào?
"Người đàn bà kia bị dồn vào một tòa nhà, Tích Niên dẫn binh xông lên, nhưng rốt cuộc vẫn chậm một bước. Người đàn bà đó đã bị người ta đẩy từ trên lầu xuống, ngã chết."
Nói đến đây, A Lục đột nhiên ôm chặt lấy đầu, toàn thân run rẩy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Vẻ mặt ông đau lòng như sắp chết, ánh mắt có chút vô hồn.
"Nó chết rồi, nó chết rồi, nó chết rồi, Tích Niên không cứu được nó, ta cũng không cứu được nó!" Ông lẩm bẩm, rồi cứ lặp đi lặp lại câu nói này.
"Nó chết rồi, nó chết rồi."
"Ba." Khương Tiểu nắm lấy cổ tay ông, lay lay: "Đó là ảo giác, là ảo giác thôi."
Nhìn thấy dáng vẻ này của ông, lòng Khương Tiểu vừa đau xót vừa sợ hãi.
Cô đã khẳng định rồi, những gì A Lục nói chắc chắn chính là kiếp trước của cô.
Thật quỷ dị làm sao, người cha mà cô ngỡ rằng kiếp trước chưa từng xuất hiện, chưa từng gặp mặt, hóa ra đã tận mắt chứng kiến cảnh cô bị truy đuổi rồi rơi lầu mà chết.
Trong lúc cô hoàn toàn không hay biết gì, ông lại từng nỗ lực muốn cứu cô.
Còn Mạnh Tích Niên, cũng là vì một cách quỷ dị nào đó "nghe thấy" tiếng của ông, nên mới đi cứu cô sao?
Nghĩ đến đây, da gà của cô thật sự đã dựng đứng cả lên.
Khương Tiểu của trước kia chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện lại thành ra thế này.
Cô đã chết thảm, nhưng trên thực tế, cha của cô lại vẫn luôn đau khổ tự trách vì không cứu được cô.
Nói như vậy, kiếp trước, thực ra cô cũng không hề cô độc, đúng không?
A Lục nghe thấy tiếng cô, dần dần bình tĩnh trở lại, ánh mắt ông lấy lại tiêu cự, nhìn về phía Khương Tiểu.
"Tiểu Tiểu."
"Là con, ba, con đây."
A Lục thở phào một hơi dài, cả người thả lỏng ra.
"Để ta nói tiếp. Sau khi tận mắt nhìn thấy cảnh tượng đó, cả người ta ngẩn ngơ, cảm thấy như sụp đổ, rồi ngất đi. Lúc tỉnh lại, lại phát hiện mình đang ở trên một chiếc xe, tay chân đều bị trói."
Khương Tiểu nghe đến đây, tim lập tức đập liên hồi.
A Lục lại nói tiếp: "Thế nhưng vào lúc đó, ta cứ mãi không nhớ lại được chuyện trước khi tỉnh dậy. Ta chỉ nhớ, dường như có người nói với ta, bảo ta chạy nhanh lên, cứ chạy mãi, nhất định không được dừng lại, không được để người ta bắt. Ta tìm được một cơ hội rồi chạy thoát, chính là từ lúc đó, cứ chạy mãi."
Khương Tiểu sững sờ.
"Nhưng mà..."
Cô cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, thời gian không khớp nhau phải không?
Khi đó chẳng phải ông chưa đầy mười lăm tuổi sao?
Nhìn đôi mày hơi nhíu lại của A Lục, Khương Tiểu phát hiện ra một sự thật, ông chắc chắn vẫn còn một đoạn ký ức bị đứt quãng.