Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 10754 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1744
Có Bị Bắt Được Không?

❊ ❊ ❊

A Lục nói đến đây, bản thân cũng không nhịn được mà trở nên căng thẳng. Sắc mặt anh ta thậm chí còn hơi tái nhợt, dường như mỗi khi nhắc đến người phụ nữ đó, anh ta đều vô cùng lo lắng cho cô.

"Không hiểu vì sao, tôi cứ đinh ninh rằng những kẻ đuổi theo cô ấy là người xấu. Hơn nữa, tôi không muốn cô ấy xảy ra chuyện, sợ cô ấy bị bắt, nên tôi cứ liều mạng gào thét bảo cô ấy chạy mau đi, chạy mau đi."

Thái dương A Lục rịn ra mồ hôi lạnh, toàn thân run rẩy, hai tay siết chặt thành nắm đấm.

"Nếu cô ấy bị những kẻ đó bắt được, nhất định sẽ rất nguy hiểm. Thế nhưng tôi không nhìn rõ dáng vẻ của cô ấy, chỉ biết cô ấy rất gầy, nhìn rất yếu ớt. Cô ấy chạy không nhanh, cứ thở dốc mãi, sắp sửa bị đám người kia bắt được rồi."

Khương Tiểu vừa nghe vừa hình dung, trước mắt hiện lên cảnh tượng kiếp trước mình bị những kẻ đó truy đuổi.

Lúc đó, cô cũng yếu ớt như vậy, dù chạy thế nào cũng không nhanh được, cứ thở dốc liên hồi, đám người kia bám riết không buông, suýt chút nữa là bắt được cô...

Tim Khương Tiểu đập mạnh một cái.

Đúng lúc này, ngoài cổng chính có người gõ cửa.

Mạnh Tích Niên kéo ống tay áo vừa xắn lên để rửa rau xuống, đi tới mở cửa. Thấy Mạnh lão chống gậy đứng ngoài cửa, anh không khỏi sững sờ.

"Ông nội? Sao ông lại tới đây?"

Không chỉ có Mạnh lão, trong ngõ còn đỗ một chiếc xe, Mạnh Thịnh đang xách từ trong xe ra những túi lớn túi nhỏ.

"Ông ở nhà rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm, trưa nay cứ gọi điện thoại tới đây mãi mà chẳng ai bắt máy. Thế nên ông nghĩ bụng đợi tới giờ cơm tối qua xem sao, quả nhiên các con đều ở nhà."

Mạnh lão vừa nói vừa ngó vào bên trong cổng.

Biết cháu trai đã mua tòa sân này, sau này sẽ ở đây cùng Khương Tiểu, xem ra là sẽ không về ở tại Mạnh gia trạch cũ nữa. Trong lòng Mạnh lão xót xa vô cùng, nhưng cũng biết bây giờ mình chẳng thể thay đổi được gì, chỉ đành cố nén nỗi xót xa, hỏi: "Tiểu Tiểu và bố con bé có ở đây không?"

"Dạ."

"Ông nghĩ, phía nhà trai chúng ta dù sao cũng phải bày tỏ chút thành ý trước. Bố con sức khỏe lại không tốt, vậy thì để ông tới. Con và Tiểu Tiểu chẳng phải sắp kết hôn rồi sao? Ông cũng phải ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng với bố vợ con về chuyện hôn nhân chứ. Phải không?"

Mạnh lão nói một hồi, thấy Mạnh Tích Niên vẫn đứng trước mặt không mời mình vào nhà, sắc mặt hơi khổ sở: "Tích Niên, con sẽ không định không cho ông nội vào nhà chứ?"

Mạnh Tích Niên lúc này mới nghiêng người, nói: "Ông nội, mời vào ạ."

Anh chỉ cảm thấy, lúc này Khương Tiểu và A Lục không biết đang bàn bạc chuyện gì. Hơn nữa, vừa mới nhận lại Giang gia, biết được mớ bòng bong trong Giang gia đó, tâm trạng Khương Tiểu Tiểu lúc này chắc gì đã tốt.

Thực tình anh không muốn lúc này để ông nội bàn chuyện kết hôn một cách nghiêm túc với cô.

Nhưng người đã tới tận nơi, anh cũng không thể đuổi ông ra ngoài. Như ông đã nói, dù nhà họ có tình hình thế nào đi nữa, trưởng bối đích thân tới cửa bàn chuyện hôn nhân, ít nhất cũng là thể hiện sự coi trọng đối với cuộc hôn nhân này.

Khương Tiểu Tiểu có thể không bận tâm, nhưng A Lục thì không thể không bận tâm.

Mạnh lão bước vào cổng, Mạnh Thịnh cũng xách đồ đạc theo vào, chào Mạnh Tích Niên một tiếng: "Tích Niên."

"Thịnh ca, vào đi anh."

Mạnh lão đảo mắt nhìn quanh tòa sân này một lượt, cảm thấy đúng là không hề thua kém Mạnh gia trạch cũ, trong lòng khẽ thở dài.

"Tiểu Tiểu và mọi người đâu?"

"Ở trong thư phòng. Mọi người cứ vào phòng khách ngồi trước đi ạ." Mạnh Tích Niên tiện miệng hỏi một câu: "Ăn cơm chưa ạ?"

"Chưa ăn!" Mạnh lão lập tức đáp nhanh.

Mạnh Tích Niên: "...... Vậy lát nữa cùng ăn ạ."

"Được, được, được!"

Trong thư phòng, giọng Khương Tiểu có chút khàn đi: "Vậy cuối cùng, người phụ nữ đó có bị bắt được không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1781
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.