Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 8264 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 202
Quà Của Biểu Dượng

❊ ❊ ❊

Cát Đắc Quân thấy cô bé vui vẻ như vậy, trong lòng cũng thấy khoang khoái, liền cười ha hả xoa đầu cô bé. Không hiểu sao, anh cảm thấy mình đặc biệt hợp với nha đầu này, nhìn khuôn mặt tươi cười của cô bé, trong lòng cảm thấy rất vui vẻ.

Ngước mắt lên, anh thấy Khương Tùng Hải đang đứng ở cửa phòng tạp vật, vẻ mặt có chút ủ rũ. Cát Đắc Quân giật mình, liếc nhìn sang phòng bên cạnh, hạ thấp giọng hỏi: "Sao thế anh rể? Chị cả, có phải tối qua lại xảy ra chuyện gì rồi không?"

Khương Tùng Hải mấp máy môi, không nói nên lời.

Hôm qua đúng là đã phát hiện ra chuyện lớn, nhưng làm sao ông có thể nói rằng tâm trạng mình chán nản lúc này không phải vì chuyện đó, mà là vì thấy Khương Tiểu cười tươi rói với Cát Đắc Quân, nhưng lại chẳng nói với mình lấy vài câu?

Khương Tùng Hải trong lòng chua xót vô cùng, chỉ đành bất lực phất tay, quay sang phía thanh niên mà Cát Đắc Quân dẫn đến.

"Đây là cháu rể sao?"

Cát Đắc Quân vội kéo chàng thanh niên đó một cái, nói: "Đúng, đây là Lâm Giang. Nào, Lâm Giang, chào dì cả, dượng cả đi. Còn đây là Tiểu Tiểu."

Khương Tiểu cũng nhìn sang Từ Lâm Giang.

Từ Lâm Giang trông cao lớn khỏe khoắn, mới ngoài hai mươi, chiều cao khoảng một mét bảy lăm, tóc cắt ngắn, mày thanh mắt sáng, trông thực sự rất xứng đôi với Cát Tiểu Đồng.

Hơn nữa ánh mắt anh ta rất chính trực, mặc chiếc áo sơ mi màu xanh quân đội, quần vải thô màu đen, quần áo tuy không mới nhưng lại rất sạch sẽ, là kiểu đàn ông dễ khiến người ta nảy sinh thiện cảm.

Khương Tiểu vừa nhìn đã thấy người biểu dượng này là người tốt, cũng là một người đàn ông đáng tin cậy. Tuy nhiên, đó mới chỉ là ấn tượng đầu tiên của cô, chưa thực sự tiếp xúc nên cô cũng không dám hoàn toàn tin vào cảm giác của mình.

Từ Lâm Giang chào dì cả, dượng cả xong, khi quay sang Khương Tiểu, anh thò tay vào túi quần lấy ra một chiếc túi vải nhỏ, đưa cho cô, ánh mắt vừa ôn hòa lại có chút ngượng ngùng: "Tiểu Tiểu, lần đầu gặp mặt, biểu dượng không có gì cho cháu, cái này cháu cầm lấy đeo chơi nhé."

Khương Tiểu mở to mắt, nhận lấy túi vải, mở ra nhìn một cái, suýt chút nữa thì hít ngược một hơi khí lạnh.

Thực tế đây không phải là thứ gì quá xa xỉ đắt đỏ, nhưng đó là chuyện của sau này. Ở cái thời buổi hiện tại, lại thêm hoàn cảnh kinh tế của nhà họ, đây đã là một món quà vô cùng quý giá rồi!

Gói trong mảnh vải màu xanh đậm kia là một chiếc vòng tay bạc, vòng không nặng lắm, chỉ khoảng hơn năm gram, không chạm khắc hoa văn, chỉ là một chiếc vòng tròn đơn thuần, cũng không được đánh bóng, trông không hề sáng loáng, kiểu dáng vô cùng đơn giản, lại có thể nhìn ra không phải là đồ mới.

Khương Tiểu lập tức đưa đồ lại cho anh: "Biểu dượng, cháu không thể nhận được. Chú cầm về đi, để biểu dì đeo."

Từ Lâm Giang vội xua tay, lùi lại một bước, nói: "Cháu cứ giữ lấy, giữ lấy đi. Thực ra đây là một đôi, nhưng biểu dì của cháu nói đeo cả đôi lại không đẹp, nên chú chỉ đưa cô ấy một chiếc thôi. Chú đã bàn với cô ấy rồi, cô ấy đồng ý chú mới đưa cho cháu đấy."

Lời này nói ra nghe thật thà, chất phác. Khi nghe anh nói đã bàn bạc với Cát Tiểu Đồng và cô ấy đồng ý mới đưa chiếc vòng tay này cho mình, Khương Tiểu bỗng nhiên cảm thấy hơi ngưỡng mộ Cát Tiểu Đồng.

Có vẻ như, Từ Lâm Giang là thật lòng đối đãi với cô ấy.

Cát Đắc Quân dường như trước đó cũng không biết Từ Lâm Giang sẽ tặng Khương Tiểu món quà này, nên cũng ngạc nhiên nhìn anh một cái. Tuy nhiên, nghe đến đây, anh cũng giúp khuyên Khương Tiểu: "Tiểu Tiểu, cháu nhận đi, dù sao đây cũng là tấm lòng của biểu dượng, cháu đừng từ chối nữa. Chúng ta là người một nhà, đừng khách sáo như vậy!"

Cát Lục Đào và Khương Tùng Hải lại có chút căng thẳng nhìn Khương Tiểu, sợ cô thực sự nhận lấy món quà này.

Đây là món quà không hề nhỏ đâu!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:150
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.