Nàng với Ngưu Quế Anh ít nhiều cũng quen biết hơn một chút. Những ngày tháng mới gả đến thôn Tứ Dương, nàng thường đến dưới gốc cây đại thụ đầu thôn nghe chuyện phiếm, Ngưu Quế Anh cũng là khách quen ở đó nên hai người từng trò chuyện không ít.
Biết Ngưu Quế Anh sống gần nhà họ Khương, Hồng Đào liền tìm đến cô ta trước để tìm hiểu tình hình.
Kết quả Ngưu Quế Anh lại nói với nàng rằng Khương Tiểu đã móc nối với gã đàn ông hoang dã nào đó từ đâu tới, gã đàn ông hoang dã kia còn bỏ tiền xây tường viện cho nhà cô, lúc đến còn chở cả một xe đồ đạc, chao ôi, cái gì cũng có, từ đồ ăn thức mặc đến vật dụng!
Hồng Đào không tin, Ngưu Quế Anh liền dẫn nàng đến đây, mới có câu nói vừa rồi.
Khương Tiểu lười biếng liếc nhìn bọn họ.
Lúc mới trọng sinh, cô cảm thấy Ngưu Quế Anh giống như một con cọp cái, chỉ một người đàn bà như thế cũng có thể dồn cả nhà cô vào đường cùng.
Thế nhưng hiện tại, Khương Tiểu căn bản lười chẳng buồn để tâm tới Ngưu Quế Anh.
Nếu bà ta còn dám gây chuyện, cô tuyệt đối sẽ đánh cho bà ta nằm rạp xuống đất ngay lập tức!
Thế nhưng người đàn bà kia là ai?
Ánh mắt nhìn cô thật kỳ quái.
Khương Tiểu vốn không muốn để ý tới bọn họ, nhưng họ lại đi thẳng tới trước mặt cô.
“Khương Tiểu, cháu ngồi trước cửa làm gì thế?” Hồng Đào nghĩ đến cái tính cách quậy phá, hay ăn vạ của em trai mình, vẫn chưa từ bỏ ý định. Nhìn kỹ lại Khương Tiểu, cảm thấy so với lần trước gặp mặt đã tươi tắn hơn nhiều, dường như cũng có da có thịt hơn, không còn cái vẻ không có phúc khí gầy trơ xương như trước nữa.
Hơn nữa, đều là người trong thôn, sao da dẻ cô lại có thể trắng mịn như vậy?
Chậc chậc, trách không được Thiết Đản vừa nhìn thấy đã không rời mắt nổi, quả nhiên là có tư bản để quyến rũ người ta.
Trong mắt Hồng Đào lóe lên một tia sáng âm u, lại nhìn vào trong cửa nhà họ Khương.
Thấy bên trong dọn dẹp ngăn nắp chỉnh tề, lại có người đang nói chuyện rôm rả, lộ ra một chút cảm giác những ngày tháng sắp sửa khấm khá lên.
“Chẳng làm gì cả.” Khương Tiểu thản nhiên đáp lại một tiếng. Mặc dù cô vẫn chưa nhận ra người đàn bà này là ai, nhưng đi cùng Ngưu Quế Anh, lại còn có ánh mắt lươn lẹo như vậy, chắc chắn chẳng phải người tốt lành gì. Cho nên Khương Tiểu cũng không có ý định tiếp đón bà ta.
Hồng Đào thấy thái độ này của Khương Tiểu thì có chút bực mình.
Hừ, chờ đến khi thành em dâu của tao, chẳng phải để mẹ tao hành hạ cho ra trò à!
Hồng Đào thầm nghĩ.
“Khương Tiểu, cháu không nhận ra chị à?”
“Không nhận ra.”
“Chị là nhị tẩu của Tiểu Hạnh đây, vợ của Kim Hòa ca cháu, Hồng Đào.” Hồng Đào nở với Khương Tiểu một nụ cười mà nàng tự cho là rất thân thiện.
Nhị tẩu của Tôn Tiểu Hạnh?
Vợ của Tôn Kim Hòa?
Khương Tiểu ngẩn người. Cô vốn không hề qua lại gì với nhà Tôn Tiểu Hạnh, kiếp trước cũng không hề có chuyện Hồng Đào tìm tới cửa, hiện tại là tình huống gì vậy?
Cô lại không biết rằng, kiếp trước Hồng Thiết Đản cũng đã để ý đến cô, nhưng vì sau khi cô rơi xuống nước, danh tiếng bị đồn thổi cực kỳ khó nghe, sau đó chuyện ruộng khoai lang lại bị gán ghép lên đầu cô, lúc đó những lời đàm tiếu bủa vây khiến cha mẹ Hồng Thiết Đản và Hồng Đào đều kịch liệt phản đối việc Hồng Thiết Đản cưới cô, bản thân Hồng Thiết Đản cũng vì những chuyện này mà sinh ý muốn thoái lui.
Thế nhưng kiếp này, vì Khương Tiểu tỉnh ngộ sớm hơn, cộng thêm cách xử lý cứng rắn của cô, không bị bùn bẩn vùi lấp như kiếp trước, nên cha mẹ Hồng Thiết Đản không phản đối, Hồng Đào cũng vì nghe tin cô tiêu tốn bao nhiêu tiền mua đồ đạc mà đồng ý chuyện này.
Cho nên, quỹ đạo kiếp này đã thay đổi rồi.
Tuy nhiên, Khương Tiểu đối với Tôn Tiểu Hạnh còn chẳng tính là thân quen, đối với Tôn Kim Hòa lại càng hoàn toàn xa lạ, từ bao giờ mà lại gọi Kim Hòa ca thân thiết như vậy?
Khương Tiểu nheo mắt lại, “Tôn nhị tẩu, chị có việc gì không?”
Sao cô lại cảm thấy, đây là kiểu không có việc thì không lên điện Tam Bảo nhỉ? Lại nhìn Ngưu Quế Anh đang hả hê ở bên cạnh, Khương Tiểu liền thu lại dáng vẻ lười biếng thả lỏng.
Hồng Đào lại bước tới gần thêm một bước, muốn dúi đứa trẻ trong lòng vào tay Khương Tiểu.