Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 8190 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 273
Một Nửa Không Gian Còn Lại

❊ ❊ ❊

Khương Tiểu hơi nghiêng vai, khiến Lưu Thái Vân buộc phải tránh ra.

Chỉ là, cô càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, đi ra xa một chút mới hỏi: "Ông ngoại, tại sao Lưu Thái Vân lại nói vì con mà ông bỏ lỡ tiền đồ tốt, cuộc sống tốt? Có phải năm đó đã xảy ra chuyện gì không?"

Khương Tùng Hải lập tức lắc đầu: "Cháu đừng nghe bà ta nói bậy! Không có chuyện đó đâu. Ông ngoại chẳng biết làm gì, cũng chỉ là người nhà quê, là người làm ruộng, đến cả làm ruộng còn không giỏi lắm, thì còn tiền đồ gì chứ?"

"Vậy bà ta không thể nào nói không không như vậy được?"

"Ai mà biết bà ta. Thôi không nhắc chuyện bà ta nữa, nhà bác Dương của cháu đến rồi."

Bác Dương chính là chủ nhân của chiếc xe bò mà họ đã thuê.

Thuê xe bò một ngày phải trả cho bác Dương ba đồng, bác Dương vừa thấy Khương Tiểu lấy tiền ra, liền cười nói một câu: "Ông anh à, xem ra trong nhà ông vẫn là cô bé này làm chủ nhỉ."

Khương Tùng Hải gật đầu, đưa cho ông một điếu thuốc lá sợi, nói: "Tiểu Tiểu nhà tôi tháo vát, để con bé làm chủ chúng tôi đều yên tâm, cũng đỡ lo nghĩ."

"Ông anh tương lai chắc chắn sẽ là người có phúc."

"Tôi và bà nhà chỉ mong Tiểu Tiểu được tốt thôi."

Khương Tùng Hải tán gẫu với bác Dương vài câu, Khương Tiểu ở bên cạnh đóng vai một cô bé ngoan ngoãn.

Lúc trở về, Cát Lục Đào đã quét dọn lại toàn bộ nhà cửa, dù họ chỉ mới đi vắng một đêm, bà vẫn thấy nhà cửa bẩn thỉu lộn xộn.

Chẳng thể ngồi yên được.

"Tiểu Tiểu, bà đã đun nước nóng rồi, cháu có muốn tắm trước không?"

"Dạ muốn, muốn lắm ạ." Khương Tiểu cầu còn không được.

Hôm qua leo núi vất vả cả ngày, tối qua ở bệnh viện cũng chẳng có điều kiện tắm rửa, chỉ lau người qua loa, bây giờ cô sắp khó chịu đến chết rồi.

Giơ tay lên tự ngửi thử, suýt chút nữa bị mùi của chính mình hun chết.

Cũng không biết Mạnh Tích Niên làm sao có thể nhẫn nhịn ngồi cùng bàn ăn sáng với cô.

Khương Tiểu đột nhiên nghĩ đến điểm này.

Nghĩ đến Mạnh Tích Niên, cô lại nhớ đến bóng lưng tức giận bỏ đi của anh, không khỏi cảm thấy có chút không thoải mái.

Tuy nhiên, như vậy cũng tốt.

Vẫn là sống cuộc đời phấn đấu của mình là quan trọng nhất!

Khương Tiểu nắm chặt tay, đi múc nước tắm rửa.

Tắm rửa xong, cô không thể chờ đợi được nữa, liền vào phòng trong, buông rèm cửa xuống,Thiểm thân (lóe người) vào không gian.

Vừa vào đến không gian, cô đã sững sờ.

Không, phải nói là mừng rỡ đến điên cuồng!

Mùi hương trong không gian hiện tại là một mùi hương dịu nhẹ thoang thoảng, mùi hương này rất đặc biệt, không giống mùi thuốc, cũng không đơn thuần giống mùi ngọt ngấy của hoa, càng không giống mùi hương được chế tạo từ hóa học, mà là một mùi hương vô cùng xa xăm, vương vấn nơi đầu mũi, tựa như có như không, ngửi vào khiến người ta cảm thấy mê đắm ba phần.

Nhưng đầu óc lại tỉnh táo, tinh thần sảng khoái.

Điều khiến Khương Tiểu ngạc nhiên nhất là, một nửa không gian còn lại mà trước kia nhìn thấy nhưng không qua được, bây giờ đã hoàn toàn mở ra! Lớp rào chắn bán trong suốt mềm mại trắng muốt ngăn cách ở giữa đã biến mất.

Nhìn như thế này, một nửa không gian còn lại còn lớn hơn cả những gì cô nhìn thấy qua lớp rào chắn trước kia.

Cô nhìn vào đám nhân sâm trồng dưới đất, quả nhiên thấy mấy cây nhân sâm đó đều lớn lên cực kỳ mướt mát, trên cây nhân sâm lớn nhất đó, còn vương vấn những làn sương mỏng nhàn nhạt.

Đây có phải là linh khí do chính thiên tài địa bảo tiết ra không?

Khương Tiểu muốn điên lên vì vui sướng, nhìn cây nhân sâm đó, không nhịn được mà ngồi xổm xuống, nâng một phiến lá lên, ghé vào, "chụt" một cái hôn lên.

"Đúng là bảo bối nhỏ của mình mà!" Cô cười híp cả mắt lại.

Đột nhiên, Khương Tiểu phát hiện số lượng linh chi ở bên cạnh có chút không đúng.

Trước kia cô đã đào mấy cây linh chi nhỏ đi nấu nước sắc thuốc rồi, nhưng nơi đào linh chi lại mọc ra những cây linh chi nhỏ mới!

Chẳng lẽ nói, chỉ cần có linh chi mẹ lớn nhất ở đó, thì những cây linh chi nhỏ khác, đào đi bao nhiêu là có thể mọc lại bấy nhiêu?

Vậy chẳng phải nói, những cây nhân sâm này cũng vậy sao?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:150
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.