Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 8190 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 283
Thật Đúng Là Nhẫn Tâm

❊ ❊ ❊

"Tiểu Tiểu, biết anh tới nên ra đón anh à?" Mạnh Tích Niên dừng trước mặt cô, chân dài duỗi ra, nhẹ nhàng chống xuống đất, giữ vững chiếc xe đạp.

"Hừ," Khương Tiểu cảm thấy mình có chút cười mà không cười. "Mạnh đội trưởng sao lại tới đây? Tứ Dương thôn chúng tôi thật sự là khiến cả thôn thêm phần rạng rỡ rồi."

Mạnh Tích Niên vừa nghe cô nói vậy liền không nhịn được đưa tay gõ nhẹ lên đầu cô.

"Nói chuyện cho đàng hoàng, bớt giọng điệu âm dương quái khí đi!"

Trước đó chẳng phải anh bị cô nói chuyện kiểu này làm cho tức giận sao? Con bé này lấy đâu ra tính khí lớn thế. Còn nữa, lại không gọi Tích Niên ca nữa rồi.

"Anh..." Khương Tiểu thấy không xa có Đinh Đại Ni và không ít đám trẻ lớn nhỏ, còn có mấy bà thím đang nhìn ngó về phía này, lập tức hạ thấp giọng, "Đừng có động tay động chân! Anh tới làm gì hả?"

Mạnh Tích Niên sớm đã nhìn thấy những người đó rồi, anh vừa vào thôn đã có không ít người chú ý, còn có mấy đứa trẻ đi theo anh một đoạn đường dài. Nhưng anh không để tâm.

"Triệu Hâm cũng tới được, sao tôi lại không thể?" Mạnh Tích Niên nhìn đôi mắt vẫn còn chút tức giận của cô, tay lại hơi ngứa ngáy. Anh rất muốn véo má cô, nhưng trước mặt bao nhiêu người thế này, thôi bỏ đi.

"Đây là đang làm gì vậy?" Anh đã nhìn thấy khung cảnh náo nhiệt ở đây, nửa đoạn tường sân nhìn như mới được xây cao thêm.

Người trong sân đang bận rộn nghe tiếng cũng đều bước ra xem, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn mặc quân phục đang thân mật nói chuyện với Khương Tiểu, họ đều ngẩn người ra.

"Khương Tiểu, người này là?" Con trai của Từ Xán Nguyên là Từ Lâm không nhịn được hỏi.

"Lâm tử ca, đây là Mạnh đội trưởng, người của bộ đội." Câu này của Khương Tiểu cũng là để giới thiệu với những người khác.

Đôi mày anh tuấn của Mạnh Tích Niên khẽ nhướng lên. Trước là một tên Diêu Thông ca, giờ lại thêm một tên Lâm tử ca, còn anh thì luôn là — Mạnh đội trưởng. Đột nhiên anh cảm thấy nếu cô thực sự gọi "Tích Niên ca" cũng chẳng thuận tai đến thế. Cái tiếng "ca" của con bé này nhiều quá, cũng quá mất giá rồi.

Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào cũng bước ra, nhìn thấy Mạnh Tích Niên, cả hai đều giật mình, lập tức có chút lúng túng tay chân. Chẳng phải buổi sáng vừa mới cãi nhau với Khương Tiểu sao? Bây giờ chẳng lẽ là tìm đến cửa để tính sổ với Khương Tiểu à?

"Mạnh đội trưởng, ngài, ngài sao lại tới đây?"

Mạnh Tích Niên thấy cứ đứng ngây ra ở cửa cũng không phải chuyện hay, liền lập tức gọi một tiếng, "Ông ngoại, bà ngoại, có thể gọi mấy bác trai giúp một tay, mang đồ vào trong không?"

Mọi người lúc này mới nhìn thấy trên yên sau xe đạp của anh còn chất một đống đồ. Dân làng vây xem, tuy là có nguyên nhân vì vẻ ngoài của anh, nhưng một nửa lý do cũng là vì đống đồ kia. Trong thôn của họ chưa nhà nào có người thân giàu có như vậy, tới cửa mà lại mang theo nhiều quà cáp đến thế.

Mà tiếng "ông ngoại, bà ngoại" này của Mạnh Tích Niên cũng khiến họ ngơ ngác hẳn. Khương lão nhị này chẳng phải chỉ có một cô con gái thôi sao? Cứ cho là xét về tuổi tác, Khương Thanh Châu cũng không thể nào có một cậu con trai lớn thế này được!

Đinh Đại Ni ở không xa nhìn thấy Mạnh Tích Niên cao lớn và cả xe đồ kia, ghen tị đến mức mắt đỏ hoe.

"Lão ca, đây, đây là cháu ngoại của ông à?" Bác Dương cũng không nhịn được hỏi.

"Không, không phải, cậu ấy là, cậu ấy là..." Khương Tùng Hải lộ vẻ khó xử và ngượng ngùng, lúc này thật sự không biết nên giải thích thân phận của Mạnh Tích Niên như thế nào.

"Bác à, cháu là... của Khương Tiểu." Lời Mạnh Tích Niên còn chưa nói hết, đã bị Khương Tiểu chọc trúng chỗ đau cắt ngang. Con bé này thật đúng là nhẫn tâm, hết lần này tới lần khác, lần thứ ba rồi, toàn chọc vào vết thương của anh!

"Bác Dương, phiền các bác giúp một tay ạ." Khương Tiểu cười với bác Dương và mọi người lại vô cùng ngoan ngoãn, cứ như thể cô chưa từng làm chuyện xấu vậy. Bất kể Mạnh Tích Niên tới để làm gì, đứng ở cửa bị người ta vây xem đúng là không hay, vẫn nên vào nhà trước rồi tính sau!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:150
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.