Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 8190 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 234
Kẻ Ác Cáo Trạng Trước

❊ ❊ ❊

Bí thư Diêu dẫn theo mấy dân binh vội vàng chạy tới.

Hóa ra là thím Quyên sau khi tìm Khương Tiểu thì càng nghĩ càng không yên tâm, sợ rằng ngay cả Khương Tiểu cũng bị bọn họ đánh, thế nên mới nhiệt tình đi tìm Bí thư Diêu.

Bí thư Diêu vừa nghe đám lưu manh kia tụ tập đánh người, lại còn là đánh Cát Lục Đào, trong lòng lập tức nhảy dựng, lập tức đi gọi Diêu Thông và những người khác, vội vàng chạy tới.

Ông biết rõ Cát Lục Đào có bệnh tim!

Nếu như thật sự xảy ra án mạng, ông là bí thư cũng khó mà trốn tránh trách nhiệm!

Hơn nữa, nếu Cát Lục Đào thật sự chết, Khương Tùng Hải chắc cũng khó lòng sống nổi, đến lúc đó Khương Tiểu phải làm sao? Ông rất coi trọng Khương Tiểu, cảm thấy cô tuyệt đối có thể trở thành sinh viên đại học đầu tiên của thôn.

Diêu Cử Bân hiện tại đã có vài phần yêu mến tài năng của Khương Tiểu, lại có vài phần thương cảm cho hoàn cảnh của cô, tuyệt đối không hy vọng nhà cô xảy ra chuyện gì nữa.

Kết quả chạy tới nhìn một cái, Cát Lục Đào đang nức nở nghẹn ngào, Khương Tùng Hải ngồi dưới đất, quần áo bị túm đến lộn xộn, nước mắt già giàn giụa.

Khương Tiểu dìu Cát Lục Đào, thần tình trầm ngâm, ánh mắt u tối, khiến người ta không đoán ra được trong lòng cô đang nghĩ gì.

Ông thở phào nhẹ nhõm, may mà chưa xảy ra án mạng!

Thế nhưng, bộ dạng thê thảm của ba người nhà họ Khương nhìn cũng thật đáng thương.

Diêu Cử Bân đang định quát lớn, lại nhìn thấy mấy người đang nằm ướt sũng bên bờ suối ở đằng kia, lập tức sững sờ.

Đây là sao vậy?

Mấy gã đàn ông kia thấy Diêu Cử Bân dẫn người tới, lập tức gào khóc lên.

"Bí thư, ông phải làm chủ cho chúng tôi! Con nhãi chết tiệt Khương Tiểu kia đã đánh chúng tôi thành cái dạng gì rồi? Ồ không, đánh Tôn Lão Lục bọn họ thành cái dạng gì rồi! Nó còn đá bọn họ xuống suối Vô Danh nữa, cái tâm địa này sao mà độc ác thế chứ!"

"Đúng thế! Bí thư Diêu, người trong thôn chúng ta ai mà chẳng biết suối Vô Danh này là suối ma, nếu Tôn Lão Lục bọn họ bị ma nước kéo xuống thì làm sao bây giờ? Bị ma nước nhập xác thì làm sao bây giờ?"

"Bí thư à, con nhãi chết tiệt Khương Tiểu kia thực sự độc ác, tôi thấy nếu không phải chúng tôi đông người, nó đã giết chúng tôi rồi!"

"Các người câm miệng!" Diêu Cử Bân tối sầm mặt mũi, lập tức quát lên: "Các người đánh người trước còn có lý à? Các người tới cướp đồ nhà họ Khương còn có lý à?"

"Không phải, Bí thư Diêu, ông nói thế là sao? Ông rốt cuộc là đứng về phía nào vậy? Ông có còn là cán bộ thôn chúng ta không? Ông nhìn hai gã đàn ông kia xem, ông có nhận ra không? Họ là người trên trấn đấy! Chạy tới thôn chúng ta ăn trộm đồ! Ông không bảo dân binh bắt họ lại, còn mắng chúng tôi làm gì?" Một gã đàn ông có nốt ruồi thịt ở khóe miệng trừng mắt chất vấn Bí thư Diêu.

Những kẻ lười biếng khác cũng nhao nhao phụ họa theo.

Bây giờ Bí thư Diêu và dân binh đã tới, lá gan của bọn họ lại càng lớn hơn vài phần. Nhiều lắm thì hôm nay con lợn rừng này và chỗ rau dại này bọn họ không chia được bao nhiêu, nhưng dù sao cũng có thể chặn lại được, chia được chút nào hay chút đó.

Trong mắt bọn họ, bản thân đều là người cùng thôn, Diêu Cử Bân là bí thư thôn, dù thế nào cũng phải đứng về phía người cùng thôn chứ?

Bọn họ có gì sai chứ?

"Họ..." Bí thư Diêu thực sự cũng không quen biết Cát Đắc Quân và Từ Lâm Giang.

Ông nhìn về phía Khương Tiểu.

Khương Tiểu đã hoàn toàn bình tĩnh lại, nhưng điều này không có nghĩa là chuyện hôm nay cô sẽ bỏ qua như vậy, những kẻ này, một tên cô cũng không muốn tha.

Cô đón nhận ánh mắt dò hỏi của Bí thư Diêu, nói: "Bác Bí thư, đây là em trai ruột của bà ngoại cháu, Cát Đắc Quân, và cháu rể Từ Lâm Giang. Họ đúng là người trên trấn, nhưng cũng là người thân ruột thịt của nhà cháu, ít nhất trong mắt cháu, họ còn thân hơn cả Hà Lai Đệ và Tống Hỷ Vân."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:150
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.