Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 8156 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 220
Triệu Hâm Tìm Tới Cửa

❊ ❊ ❊

“Không phải là đại tẩu đó chứ?” Cát Lục Đào bây giờ thật sự có cảm giác “sợ cọp” khi nhắc tới Hà Lai Đệ.

Hôm qua bà bị Tiểu Tiểu đá một cước lại còn bị dội cả một xô nước rửa chân, nếu nói là bà ta không tìm tới cửa làm loạn thì quả thực là không thể nào.

Khương Tùng Hải lắc lắc đầu: “Không giống. Đại tẩu sẽ không gõ cửa như thế này.”

Hà Lai Đệ mỗi lần tới đều dùng sức đập cửa, đập nghe “bình bình” vang dội, hơn nữa còn không hề có chút kiên nhẫn nào, vừa đập cửa rung lên bần bật vừa kéo cái cổ họng to tướng ra gào thét.

“Để tôi ra xem thử.” Nghe thấy không phải Hà Lai Đệ, Cát Lục Đào liền thở phào một cái, vội vàng đi ra mở cửa.

Khi đến sân, bà còn liếc nhìn sang nhà hàng xóm, chỉ thấy Khương Thái Kiều lách mình vào trong nhà chính.

“Ai đấy?”

Cát Lục Đào mở cửa ra, liền nhìn thấy một người mặc quân phục là Triệu Hâm, bà lập tức giật mình.

“Đại nương, chào bà ạ!” Triệu Hâm vừa nhìn thấy Cát Lục Đào liền biết mình không tìm nhầm chỗ rồi. Hôm ở bên suối Vô Danh, cậu và Mạnh Tích Niên đều đã gặp Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào, biết đây là bà ngoại của cô bé.

“Ơ, tiểu... đồng chí, cậu tìm ai vậy?” Cát Lục Đào bị tiếng gọi “đại nương” này làm cho trong lòng hơi bất an, bộ quân phục trên người người lính kia khiến bà chẳng biết nên đặt tay chân vào đâu cho phải.

Tuy nhiên, cũng may người tới là Triệu Hâm, gương mặt “búng ra sữa” của Triệu Hâm vẫn khiến người ta yên tâm, Cát Lục Đào tuy căng thẳng nhưng cũng không đến mức sợ hãi.

Triệu Hâm ngó đầu vào trong cửa, không thấy Khương Tiểu, liền thu hồi ánh mắt, nói với Cát Lục Đào: “Đại nương, bà cứ gọi cháu là Hâm Tử đi ạ, cháu tới tìm tiểu tẩu...” Cậu vội vàng đổi giọng, “tìm Khương Tiểu, em ấy có nhà không ạ?”

Cậu sợ tới mức toát cả mồ hôi lạnh.

Hai ngày nay gọi “tiểu tẩu tử” quen miệng quá rồi, suýt chút nữa cậu lại thốt ra trước mặt Cát Lục Đào.

Nếu để bà ấy biết đội trưởng của bọn họ chiếm tiện nghi của Khương Tiểu lớn đến mức nào, cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Dù sao Khương Tiểu tuổi tác còn nhỏ như vậy.

“Tìm Tiểu Tiểu nhà chúng tôi à? Mau vào trong, vào đi. Đi bộ tới đây à? Mệt lắm đúng không?”

Biết là người quen của Khương Tiểu, Cát Lục Đào lập tức thở phào nhẹ nhõm, còn chưa kịp nghi hoặc tại sao Khương Tiểu lại quen biết người lính này, đã vội vàng đón cậu vào trong.

Triệu Hâm bước vào sân liền quan sát một lượt.

Nhà của tiểu tẩu tử bọn họ nhìn thực sự là...

Nghèo thật đấy.

Chút đồ đội trưởng bảo cậu mang tới xem ra đúng là không nhiều.

“Ai đấy? Tìm Tiểu Tiểu à?” Khương Tùng Hải đứng dậy hỏi một câu. Đúng lúc Triệu Hâm bước vào, vừa nhìn thấy bộ quân phục này, trong lòng Khương Tùng Hải hoảng hốt, theo bản năng muốn đứng nghiêm, kết quả quên mất trên lưng mình còn vết thương, mạnh mẽ đứng thẳng người, kéo theo vết đau khiến sắc mặt ông hơi biến đổi.

Cát Lục Đào giật mình, vội vàng bước nhanh tới đỡ lấy ông: “Hải thúc, ông cẩn thận chút!”

Triệu Hâm cũng nhanh chóng tiến lên đỡ ông ngồi xuống: “Đại gia, lưng ông bị đau ạ?”

“Đúng, đúng là đau lưng, đồng chí, cậu tới tìm Tiểu Tiểu nhà chúng tôi sao?” Lúc này Khương Tùng Hải mới hoàn hồn lại.

“Vâng ạ đại gia, cháu tên là Hâm Tử, tới tìm Khương Tiểu có chút việc, bây giờ vẫn chưa vào lớp đúng không ạ? Em ấy đi học sớm thế ạ?”

Triệu Hâm chọn thời gian này tới chính là vì chưa tới giờ lên lớp, Khương Tiểu đi học ở trong thôn, buổi trưa chắc chắn phải về nhà, cậu còn tưởng có thể gặp được em ấy, dọc đường đi đã nghĩ kỹ phải nói chuyện với em ấy thế nào, nhỡ đâu em ấy không chịu nhận đồ thì phải thuyết phục ra sao để hoàn thành nhiệm vụ mà đội trưởng giao phó.

Lại nghĩ đến việc em ấy nghe mình gọi là “tiểu tẩu tử” không biết có tức giận không, đến lúc đó lại phải giải thích với em ấy thế nào.

Kết quả em ấy lại không có nhà.

Khương Tùng Hải đánh giá cậu hai cái, có chút bất an nói: “Con bé lên núi đào rau dại rồi. Đồng chí, có phải Tiểu Tiểu nhà chúng tôi phạm phải chuyện gì, gây ra họa rồi không?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:150
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.