Rốt cuộc là có ý gì!
Khương Tiểu hoàn toàn không thể bình tĩnh nổi, cô cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung.
Mạnh Tích Niên lúc đầu cũng không phản ứng kịp, vì phản ứng đầu tiên của anh là, lẽ nào lời nói luyên thuyên, nửa thật nửa giả kia, chính là tác dụng của tấm bùa mê ảo này?
Cho nên, Trần Châu nói con gái bà ta đã chết rồi?
Cho nên, bà ta quên mất A Lục, ngược lại còn nói mình bị một tên tội phạm đang lẩn trốn chiếm lấy thân xác?
Phải biết rằng, những trải nghiệm của bà ta năm đó trong hang động ở sau núi thôn Tứ Dương, chính bản thân A Lục cũng đã nhớ lại rồi, hoàn toàn không có gì sai khác với lời Trần Châu nói.
Cho nên, xét theo lý mà nói, đoạn ký ức đó không hề sai. Hơn nữa, Khương Tiểu Tiểu trông giống A Lục đến thế, chắc chắn là con gái ruột của A Lục, điểm này cũng không hề sai.
Dù anh có xâu chuỗi lại một lần nữa, thì chuyện này đã là sự thật, không có sai lệch gì quá lớn.
Hơn nữa, nếu quan sát kỹ, Khương Tiểu với Khương Tùng Hải hiện tại, hay với Trần Châu trước khi bị hủy dung, thì cũng có nét tương đồng đến một hai phần. Việc cô là dòng máu của nhà họ Khương gần như không có gì đáng nghi ngờ.
Vậy nên, rất có khả năng những lời vừa rồi chính là do tác dụng của tấm bùa mê ảo, khiến trí nhớ của Trần Châu hơi rối loạn mà nói năng xằng bậy.
“Trần Châu, bà tỉnh lại cho tôi!” Khương Tiểu lại túm lấy Trần Châu, thậm chí còn lấy thuốc ra định đổ vào miệng bà ta.
Mạnh Tích Niên thấy cô có chút mất kiểm soát, lập tức bước lên ôm lấy cô, ôm chặt rồi lùi lại hai bước.
“Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu, em bình tĩnh chút đi.”
Trạng thái hôn mê hiện tại của Trần Châu, hẳn cũng là tác dụng của bùa mê ảo.
Hơi thở vẫn còn, hơn nữa còn rất ổn định, chứng tỏ bà ta không gặp nguy hiểm gì lớn, chỉ là bị hôn mê thôi.
Vì họ đang làm thí nghiệm, nên lúc này phải đợi Trần Châu tự tỉnh lại.
Có như vậy họ mới biết rốt cuộc bùa mê ảo sẽ gây ra tác động gì.
“Tích Niên, anh có nghe thấy những gì bà ta vừa nói không?” Khương Tiểu nắm lấy tay anh.
“Anh nghe thấy rồi, Tiểu Tiểu, anh nghe thấy rồi.”
Mạnh Tích Niên nâng khuôn mặt cô lên, phủ môi mình xuống môi cô.
Anh rất ít khi thấy Khương Tiểu mất phương hướng và mất bình tĩnh như thế này, cũng không biết phải dùng cách gì mới có thể khiến cô bình tâm lại nhanh nhất, nên chỉ có thể dùng cách này.
Khiến cô tạm thời không thể nói chuyện, chắc là sẽ bình tĩnh hơn.
“Ưm…” Khương Tiểu còn định nói gì đó, nhưng hơi thở của Mạnh Tích Niên đã xâm nhập vào, cuốn đi tiếng nói của cô.
Anh ôm cô vào lòng.
Lúc đầu Khương Tiểu cảm thấy trong đầu vẫn còn rối bời, nhưng chỉ một lát sau, cô cảm thấy sự chiếm đoạt của anh ngày càng bá đạo, khiến đầu óc cô bắt đầu choáng váng, trong cảm nhận chỉ toàn là hơi thở của anh, nhất thời đã quên mất người tên Trần Châu kia là ai rồi.
Trong lòng Mạnh Tích Niên nóng hổi.
Ban đầu anh cũng chỉ muốn an ủi cô, khiến cô bình tĩnh lại.
Nhưng vừa hôn lên cô thì có chút không kiểm soát được.
Sau khi trở về lần này, bao nhiêu là việc, đầu tiên là thử nghiệm tấm bùa Thiên Lý kia, anh cứ lái xe chạy dọc đường, sau khi về thì lại đến lượt Niên Triệt, tiếp theo là Trần Châu, trước giờ anh vẫn chưa thưởng thức thật kỹ hương vị của cô vợ nhà mình.
Nụ hôn này đến cuối cùng, cả hai đều có chút quên hết tất cả.
Khương Tiểu cũng mềm nhũn cả người trong lòng anh.
Cho đến khi Mạnh Tích Niên buông cô ra, ý thức của cô mới dần dần quay trở lại.
Nhưng cô cũng không còn mất kiểm soát như vừa rồi nữa.
“Tiểu Tiểu, em phải nhớ kỹ, dù thế nào đi nữa, vẫn còn có anh ở đây, đừng kích động.”
Mạnh Tích Niên nâng khuôn mặt cô lên nói.
Khương Tiểu hít sâu một hơi, gật đầu.
“Em biết rồi.”
Trước đó anh mới nói, dù thế nào đi nữa, họ cũng không được để cảm xúc của mình bị người khác điều khiển.