Khương Tiểu cảm thấy trong lòng có chút rối bời, cho nên sau khi cha con nhà họ Mạnh rời đi, cô liền gọi một cuộc điện thoại tới D Châu.
Điện thoại quả nhiên có người bắt máy, nhưng người nghe lại là Trần Ý Bình.
Điều này khiến Khương Tiểu vô cùng bất ngờ.
“Trần bác sĩ, cha cháu không có ở đó sao ạ?”
Trần Ý Bình gấp cuốn sách vừa nãy đang xem lại.
“Tiểu Khương à, hiện tại nhà họ Giang đang mở tiệc chiêu đãi Lư lão thái gia, Lục thiếu cũng qua đó rồi.”
Lòng Khương Tiểu thắt lại.
Lư lão thái gia cuối cùng cũng tới nhà họ Giang rồi sao?
“Có lẽ Lục thiếu biết cháu sẽ gọi điện tới, mà nhà họ Giang hiện giờ cũng chỉ có tôi là rảnh rỗi một chút, nên mới bảo tôi ở đây chờ.” Trần Ý Bình giải thích lý do tại sao ông lại có mặt ở chỗ Giang Thích Hành.
“Vậy...... Trần gia gia cũng qua đó rồi ạ?” Khương Tiểu hỏi.
“Đúng vậy, ông ấy cũng tham dự bữa tiệc với tư cách là khách mời.”
“Tiểu Trần bác sĩ, Tôn Hán có theo cha cháu qua đó không ạ?” Khương Tiểu rất coi trọng điểm này.
Lúc trước cô phái Tôn Hán qua đó là vì yêu cầu anh ta bất kể lúc nào cũng phải ở bên cạnh Giang Lục, hy vọng Tôn Hán có thể nói được làm được.
Trần Ý Bình nói: “Cũng theo qua đó rồi, cháu yên tâm đi, ta thấy những ngày này Tôn Hán quả thực lúc nào cũng ở bên cạnh Lục thiếu.”
Dù trong lòng Khương Tiểu đã bình ổn hơn chút ít, nhưng cô thật sự không cách nào hoàn toàn yên tâm được.
Thế nhưng cô cũng chẳng thể qua đó được, hiện tại chỉ có thể biết được đôi chút tình hình từ miệng của Trần Ý Bình mà thôi.
Phải rồi, Thành Thành.
Khương Tiểu vội vàng hỏi về Thành Thành.
Trần Ý Bình nói: “Thành Thành hình như có nói sẽ chạy tới, nhưng hiện giờ ta cũng không biết cậu ấy đã đến chưa, lúc nãy Lục thiếu qua đó thì cậu ấy vẫn chưa tới.”
Giờ này lẽ ra Thành Thành phải ở nhà họ Giang rồi mới phải, làm cái gì vậy chứ.
Khương Tiểu có chút bực mình với Thành Thành, nhưng đây cũng là vì trong lòng cô thật sự coi Thành Thành là huynh trưởng, coi là người nhà của mình, cảm thấy có anh ở bên cạnh mới khiến cô an tâm hơn một chút, cho nên mới tức giận như vậy.
Thành Thành đang lái xe, trong lòng cũng hơi sốt ruột.
Vừa hay hôm nay trong bộ đội có nhiệm vụ khẩn cấp, anh bắt buộc phải đi, vất vả lắm mới ép tiến độ hoàn thành xong nhiệm vụ đáng lẽ phải đến ngày mai mới xong, anh lập tức lái xe chạy về hướng nhà họ Giang, nhưng xem ra cũng đã hơi muộn, trời đã tối hẳn rồi.
Tiệc nhà họ Giang chắc là đã bắt đầu rồi.
Tuy rằng ở nhà họ Giang, dưới sự giám sát của bao nhiêu người, theo lý mà nói sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, nhưng đây là lần đầu tiên sau khi A Lục trở về đối mặt với Lư lão thái gia nhà họ Lư, anh vẫn cảm thấy hơi lo lắng, lúc này Khương Tiểu chắc chắn cũng hy vọng anh ở bên cạnh A Lục, phải biết rằng nếu anh đến không kịp, thì cô nhóc đó thế nào cũng sẽ mắng anh cho xem.
Nghĩ tới điểm này, Thành Thành lại tăng tốc.
Đột nhiên, trong bóng tối phía trước lao ra một cái bóng.
Đó thật sự là lao thẳng ra giữa đường mà không hề có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Ánh mắt Thành Thành lạnh đi, mạnh mẽ đánh tay lái!
Phản xạ của anh đã cực kỳ nhanh nhẹn rồi.
Nếu lúc này đổi lại là người khác, chắc chắn sẽ không kịp phản ứng mà tông thẳng vào rồi!
Bùm một tiếng.
Đầu xe đâm sầm vào bức tường bên cạnh.
Sau đó lại quẹt theo góc tường lao ra ngoài.
Bức tường đó có một lỗ hổng, lao ra ngoài chính là một cái ao.
Nhìn thấy một mảnh nước đột ngột xuất hiện trước mắt, đồng tử Thành Thành co rút lại, đã lập tức cởi dây an toàn, một tay khác sờ về phía cửa xe, trước khi xe lao xuống nước đã dùng sức đẩy mạnh cửa xe ra.
Lại một tiếng bùm nữa vang lên.
Toàn bộ chiếc xe chìm xuống dưới ao.
Thành Thành vừa xuống nước đã định chui ra ngoài, thế nhưng trong làn nước tối tăm, đột nhiên có một lực đẩy mạnh cánh cửa xe mà anh vốn đã mở ra, ý đồ muốn nhốt anh lại trong xe.
Trong nước này vậy mà lại có người!