Càng đào sâu vào sự thật, những kẻ đó sẽ lần lượt lộ diện, nhưng như vậy thì tình cảnh của Giang Lục và Tiểu Tiểu sẽ ngày càng nguy hiểm.
Anh lại sắp sửa phải rời đi đến nước U rồi.
"Khi nào anh đi?" Thành Thành hỏi.
"Bốn ngày nữa tập trung."
Thành Thành im lặng một chút, cũng biết nói thêm cũng vô ích, chỉ có thể nói một câu: "Bảo trọng."
"Ừ."
Cúp điện thoại, Mạnh Tích Niên đi ra sân ngồi một lát.
Khương Tiểu đi ra, vừa nhìn thấy anh ngồi đó một mình liền bước tới, cằm tựa lên vai anh: "Đang nghĩ gì thế?"
"Qua đây, nói với em chuyện này."
Mạnh Tích Niên kéo cô đến trước mặt, để cô ngồi lên đùi mình, vòng tay qua vòng eo thon gọn của cô, giọng trầm thấp.
"Phía Thành Thành thẩm vấn ra được một manh mối, liên quan đến một kẻ xưng là Đỗ lão đại. Đỗ lão đại này hẳn từng hoạt động ở Bình Châu, chính là địa bàn của nhà họ Lư. Anh đoán Chu Thuận từng nghe qua, cho nên nếu sau khi anh đi mà Chu Thuận tìm đến, em cứ hỏi ông ta xem."
Đỗ lão đại......
Khương Tiểu gật đầu: "Được, em biết rồi. Nhưng mà, Chu Thuận thật sự sẽ tới sao?"
Mạnh Tích Niên khẳng định: "Sẽ tới."
"Được."
"Còn nữa......"
"Thôi được rồi, những chuyện khác em đều biết cả, em biết anh lo cho em, nhưng em thật sự sẽ cẩn thận, không để mình xảy ra chuyện đâu, anh không cần phải lo lắng cho em nữa."
Khương Tiểu sợ nhất là cái giọng điệu giống như dặn dò hậu sự này của anh, nên lập tức nói: "Em còn quên chưa nói với anh một chuyện."
"Hửm?"
Khương Tiểu đứng dậy kéo anh, đi về phía bức tường giáp với sân nhà bên cạnh, nói: "Xem này."
"Xem hoa xem tường?" Mạnh Tích Niên nhướn mày.
Anh trước kia khi chưa biết cô có bí mật lớn như vậy thì thật sự không hiểu tại sao cô lại có thể trồng hoa tốt đến thế, vừa lớn nhanh, hoa lại nở đẹp, thời kỳ ra hoa còn kéo dài như vậy.
Nhưng sau khi biết cô có bí mật đó thì anh đã hiểu được huyền cơ trong đó.
Giống như bức tường sân này, một năm thời gian, bây giờ đã bò kín cành hoa, nở đầy hoa.
Nếu không phải Khương Tiểu thỉnh thoảng lại cắt tỉa, còn dẫn cành, thì lúc này chắc đã bò qua tường rồi.
Anh đối với hoa cũng không có ý kiến gì, chuyên môn dẫn anh qua xem hoa?
"Không phải, em muốn nói với anh là, cái sân bên cạnh cũng là của chúng ta rồi."
Mạnh Tích Niên sững sờ.
"Vân Tiên anh ấy bán cái sân bên cạnh rồi sao?"
"Cũng không hẳn là bán, trước kia chẳng phải đã mua căn nhà của nhà họ Khống từ chỗ anh ấy sao? Chắc là Đỗ Cẩm Nhược không muốn làm hàng xóm với chúng ta nữa, nên Khống đại ca lấy căn nhà bên cạnh đổi lại với em căn nhà cũ của nhà họ Khống, họ định chuyển qua đó ở."
Khương Tiểu càng nghĩ càng thấy quyết định này không thể tốt hơn.
Mạnh Tích Niên không ngờ Khống Vân Tiên lại sẵn lòng vì Đỗ Cẩm Nhược mà đưa ra quyết định như vậy.
Dù sao lúc trước anh ta dù thế nào cũng không muốn bán cái sân bên cạnh.
"Tích Niên ca, anh có ý kiến gì không? Trang trí ấy."
"Không có, em quyết định đi."
"Vậy em sẽ trang trí bên đó toàn bộ bằng màu gỗ nguyên bản, lấy sự tươi mới thanh nhã làm chủ đạo, em muốn làm một phòng vẽ tranh lớn ở bên đó, sau này nếu có khách thì cứ đi lối bên đó là được, bức tường này cũng phá bỏ luôn, hai cái sân có thể nối liền thành một, khu vườn sẽ vừa lớn vừa đẹp."
"Được."
"Nếu thuận lợi, đợi anh từ nước U trở về là sẽ thay đổi hoàn toàn rồi, em đã viết thư cho Từ Lâm và chú Xán Nguyên, bảo họ qua làm thợ mộc cho chúng ta."
Cái người Từ Lâm đó......
Mạnh Tích Niên vẫn còn ấn tượng.
Hơn nữa năm đó anh từng ăn chút giấm chua của "Lâm Tử ca" kia, nào là Diêu Thông ca, Lâm Tử ca, lúc đó anh thấy mấy kiểu "ca" của cô đúng là không ít.