Đợi đến khi bọn họ đi tới cửa lớn, những người khác đều đã ra khỏi cửa, Mạnh Tích Niên hơi lớn tiếng gọi: "Đồng chí Tiểu Ngô."
Tiểu Ngô vội vàng dừng bước: "Mạnh đoàn trưởng còn có việc gì sao ạ?"
"Tôi thấy cậu hơi quen mắt?" Mạnh Tích Niên hỏi.
Tiểu Ngô thấy anh dường như còn muốn trò chuyện đôi câu, liền nói với mấy người đồng nghiệp: "Các anh đi trước đi, lát nữa tôi đuổi theo sau."
Mấy người cảnh sát đó liền rời đi trước.
Mạnh Tích Niên cảm thấy cậu ta khá lanh lợi, biết tự giác ở lại rồi để người khác đi trước.
"Mạnh đoàn trưởng, dì của tôi là vợ của Lưu tham mưu."
Lưu tham mưu, đương nhiên chính là người sống trong đại viện rồi.
Mạnh Tích Niên vô cùng quen thuộc với việc ai đang sống trong đại viện. Nghe cậu ta nói vậy liền hiểu ngay.
"Là cháu ngoại của Lưu phu nhân à."
Thì ra là vậy, trước kia cậu ta cũng từng đến đại viện, bảo sao anh lại thấy quen mặt đến thế.
"Tôi muốn biết, hôm nay là người nào đến báo án? Cậu ta có bằng chứng gì mà khiến các anh cứ thế xông đến tận nhà lục soát?"
Mạnh Tích Niên đi thẳng vào vấn đề.
Tiểu Ngô gãi gãi sau gáy, có chút ngại ngùng nói: "Người báo án tên là Niên Triệt, nói vị hôn thê của mình tên là Trần Châu, hôm nay bị người ta cưỡng ép lôi đi ở tửu lâu Phúc Hỉ, cậu ta còn mời người ở tửu lâu Phúc Hỉ làm chứng, cho nên chúng tôi mới tin cậu ta."
"Vậy nên các anh mới kéo nhiều người đến đây lục soát như thế?"
Tiểu Ngô trong lòng kinh hãi.
Chẳng lẽ anh ấy vẫn còn đang tức giận chuyện này sao?
Chẳng phải đã xin lỗi rồi, hơn nữa Mạnh Tích Niên cũng nói là anh có thể thấu hiểu sao?
Bây giờ muốn giữ một mình cậu lại để tính sổ?
Như vậy không hay đâu, Mạnh đoàn trưởng à.
Tiểu Ngô hơi mếu máo: "Mạnh đoàn trưởng, người báo án căn bản không hề nói ra thân phận của các anh, chỉ nói địa chỉ này, bảo là cậu ta tự mình đi theo đến đây, tận mắt nhìn thấy người bị các anh áp giải vào trong, chúng tôi cũng chưa xác minh thân phận của anh đã xông tới, đây đúng là lỗi của chúng tôi."
"Cậu lo lắng cái gì chứ?" Mạnh Tích Niên hơi cạn lời nói: "Tôi cũng không phải muốn tính sổ với cậu, tôi là muốn cậu suy nghĩ thật kỹ xem, ai là người đầu tiên đề nghị lập tức dẫn người tới lục soát?"
Tiểu Ngô ngẩn ra, sau đó liền nghiêm túc suy nghĩ.
Nghĩ một hồi lâu, cậu mới nói: "Là Tiểu Mã. Đúng rồi, Tiểu Mã lúc nãy cũng ở đây, anh ta nói đã lục soát thì phải nhanh, nếu không nhỡ con tin bị chuyển đi hoặc xảy ra chuyện gì thì chúng ta căn bản không kịp trở tay. Cho nên anh ta mới lập tức dẫn chúng tôi cùng tới, bảo là đông người thì dễ làm việc hơn, hơn nữa, kẻ dám giam giữ phụ nữ vô tội thì chưa biết chừng là lũ hung ác nham hiểm, dẫn thêm hai người đi cho chắc chắn."
Vốn dĩ Tiểu Ngô cũng không cảm thấy có gì bất thường, nhưng bây giờ được Mạnh Tích Niên gợi ý nhớ lại, cậu đột nhiên cảm thấy Tiểu Mã hôm nay tích cực một cách kỳ lạ trong chuyện này.
Trước kia Tiểu Mã đâu có tích cực như vậy.
Có việc gì, anh ta cũng luôn luôn nghe theo chỉ huy, đi theo đội ngũ lớn, chứ chưa bao giờ chủ động như thế.
"Chuyện này, Tiểu Mã..."
Tiểu Ngô cũng có chút do dự, không biết lời này có nên nói hay không.
Mạnh Tích Niên hỏi: "Tiểu Mã lúc nãy cũng ở đây đúng không? Người có một nốt ruồi trên cổ ấy?"
"Đúng, là anh ta."
Tiểu Ngô lập tức kinh ngạc, không ngờ Mạnh Tích Niên lại quan sát tỉ mỉ đến thế, bọn họ tới nhiều người như vậy, lại không phải lúc nào cũng đứng trước mặt anh, sao ngay cả đặc điểm nhỏ này anh cũng chú ý tới?
Bảo sao cậu luôn nghe nói Mạnh Tích Niên biểu hiện trong quân ngũ vô cùng xuất sắc, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ vô lượng.
Trong chốc lát, Tiểu Ngô cũng vô cùng khâm phục Mạnh Tích Niên.