Thằng nhóc thối này cũng không biết đang suy nghĩ cái gì, thế mà lại không đồng ý!
Thế nhưng ông cũng biết, chỉ cần là chuyện Mạnh Tích Niên đã quyết định, không ai có thể lay chuyển được nó.
Nếu là chuyện khác, Khương Tiểu có lẽ còn có thể giúp thuyết phục, nhưng chuyện liên quan đến Khương Tiểu, Mạnh Tích Niên chắc chắn sẽ không lùi bước.
Thằng nhóc này xem Khương Tiểu như bảo bối trong tim vậy.
Cũng không biết kiếp trước nó có nợ Khương Tiểu cái gì hay không!
Ông lại không biết rằng mình đã suýt nữa nói trúng sự thật.
Mạnh Tích Niên đi vào phòng bếp, thấy Khương Tiểu đã chuẩn bị gần xong, liền bước tới, ôm chầm lấy cô từ phía sau.
“Vợ à, mấy ngày nay em có muốn đi đâu, hay muốn làm gì không, anh đi cùng em.”
Khương Tiểu hoàn toàn không thích nghe anh dùng giọng điệu như vậy nói những lời này.
Bởi vì nó luôn khiến cô có cảm giác không thoải mái, cứ như thể họ chỉ còn lại vài ngày cuối cùng này vậy.
Cô lắc đầu: “Em không muốn, mấy ngày nay chúng ta không đi đâu cả, cứ ở nhà thôi.”
Mạnh Tích Niên khẽ cười.
“Sao vậy, dù không phải vì anh sắp đi, có mấy ngày nghỉ này, chúng ta cũng vẫn phải tìm gì đó để làm chứ.”
Khương Tiểu nghiêng đầu nhìn anh một cái, nói: “Hay là, chúng ta đi xem phim đi?”
Phim ảnh thời này, cô cảm thấy chắc sẽ không hay lắm, nhưng mà, đã đang ở thời đại này, cũng chẳng có chương trình gì khác, đi thử một lần cũng được, coi như cảm nhận một chút.
“Ừm, em muốn xem thì chúng ta đi.” Mạnh Tích Niên gật đầu, nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ cô, lại không kìm được đưa ngón tay ra khẽ móc lấy nó.
Trong đầu hiện lên khung cảnh tuyệt đẹp lúc trước nhìn thấy, thân thể lập tức nóng ran.
“Tiểu Tiểu, tối nay chúng ta ngủ sớm một chút nhé?”
Khương Tiểu suýt nữa phun ra nước miếng.
“Không phải anh vừa nói mình không đồng ý sao?”
Lẽ nào vừa rồi bị Mạnh lão thuyết phục rồi?
Mạnh Tích Niên lập tức khẽ cụng đầu vào trán cô, buồn cười nói: “Cái đầu nhỏ của em đang nghĩ cái gì thế hả? Ngủ sớm là mong anh ăn sạch em đấy à?”
Mặt Khương Tiểu nóng bừng: “Chẳng lẽ anh mệt rồi?”
Kiểu ngủ sớm theo nghĩa bình thường ấy?
Kiểu thực sự cần nghỉ ngơi ấy?
Bàn tay đang ôm eo cô của Mạnh Tích Niên chậm rãi di chuyển lên trên, giọng nói hơi khàn đi: “Không phải, sờ sờ, hôn hôn, luôn là được chứ nhỉ?”
Tên đàn ông thối tha này.
Khương Tiểu lập tức nhấc chân giẫm lên chân anh.
Chẳng phải vẫn là cái ý đó sao!
Thế mà vừa rồi còn nói trong đầu cô đang nghĩ cái gì cơ đấy! Nói thì nghe đường hoàng đạo mạo lắm, thực ra bản thân cũng chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi.
Thật là hết nói nổi.
“Em muốn mưu sát chồng à?”
“Còn chưa phải là chồng mà.” Khương Tiểu hừ một tiếng.
“Tháng tám rất nhanh sẽ đến thôi.”
Haiz, sao lại khó chờ đợi đến thế chứ?
Mạnh Tích Niên không nhịn được mà thở dài. Tại sao những ngày gần hơn lại không có ngày nào tốt hơn ngày hai mươi bảy tháng tám chứ?
Nhưng giờ cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể chờ đợi thôi.
“Anh đừng có quậy em nữa, lát nữa rau cháy khét thì em mất mặt chết đi được.” Khương Tiểu khẽ đẩy anh ra.
Mạnh Tích Niên lùi lại một bước, cũng không tiếp tục làm khó cô nữa.
Khương Tiểu sực nhớ ra một chuyện, nói với anh: “Đúng rồi, đầu tháng sau em phải về thành phố M một chuyến, ngày dự sinh của bà ngoại đến rồi.”
Mạnh Tích Niên sững người một chút, anh suýt nữa đã quên mất chuyện này.
Chuyện như thế này, Khương Tiểu không về có vẻ không được hợp lý cho lắm.
“Ừm, em dẫn theo Đinh Hải Cảnh và hai người kia đi.”
Phải về thành phố M thì cũng không còn cách nào khác. Anh bổ sung thêm một câu: “Đến thành phố M thì em cũng đừng có chạy lung tung, nhớ là đi đâu cũng phải mang theo Đinh Hải Cảnh bọn họ.”