Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 11681 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2516
Ai Có Thể Tin Tưởng

❊ ❊ ❊

A Thu là em trai vợ của Giang Tứ gia, vào Giang gia giúp đỡ cũng đã một thời gian dài rồi. Chỉ là khi còn trẻ, hắn làm ở các cửa tiệm bên ngoài, đến khi lớn tuổi một chút lại không muốn nghỉ, nên được phái tới quản lý nhà bếp.

Bởi vì người Giang gia đều cảm thấy quản lý nhà bếp nhất định phải là người tin tưởng được, tốt nhất là người nhà, cho nên em trai ruột của Giang Tứ thái thái, dù sao cũng nên tính là người nhà rồi chứ?

Lúc mới để hắn qua quản lý nhà bếp, Giang Tứ thái thái cũng nói rất hay, bảo rằng sau này bà nhất định sẽ trông nom hắn thật tốt, nhất định phải biến nhà bếp thành nơi kiên cố nhất của Giang gia, hơn nữa còn phải để mỗi một người Giang gia đều ăn được những món ăn yên tâm và bổ dưỡng nhất.

Kết quả mới được mấy năm?

Giang lão thái gia đã xảy ra chuyện như vậy.

Sau khi xảy ra chuyện, Giang lão thái gia vẫn nghĩ dù thế nào cũng không thể là vấn đề của A Thu, chắc chắn là hắn cũng không phòng bị nổi những kẻ âm hiểm độc ác kia, cho nên cũng không lấy chuyện này ra trách hắn, càng không tìm hắn truy cứu trách nhiệm.

Nhưng bây giờ, sau khi xảy ra chuyện lớn thế này, tất cả mọi người đều đã có mặt ở đây, mà người đáng lẽ ra phải có mặt ở đây nhất là A Thu lại không thấy đâu, điều này khiến Giang lão thái gia có chút nghi ngờ.

Nếu không phải A Thu thật sự lơ là nhiệm vụ, thì chính là bản thân hắn có vấn đề.

Giang Tứ thái thái gạt nước mắt nói: "Mới mấy giờ chứ? Sáng sớm tinh mơ, A Thu không kịp chạy tới chẳng lẽ không bình thường sao? Ai mà chẳng có lúc ngủ nướng?"

Giang Tứ gia vừa nghe bà nói vậy liền nổi giận, quát lên: "Được rồi! Còn không mau gọi người đi tìm?"

A Thu nhanh chóng được tìm tới.

Hắn là con út của cha Giang Tứ thái thái, nhỏ hơn Giang Tứ thái thái rất nhiều, bây giờ cũng chỉ mới tầm năm mươi tuổi, ăn uống béo tốt mập mạp. Ở thời đại này, muốn tìm được người béo tốt trắng trẻo như hắn thật sự rất khó.

A Thu vừa nhìn thấy A Uy đang nằm trên mặt đất liền giật nảy mình.

"Đây, đây đây đây là sao vậy? Hôm qua vẫn còn tốt cơ mà?"

"Đây là sao, chẳng lẽ không nên hỏi ngươi à?" Giang lão thái gia giận dữ nói.

"Sao lại nên hỏi tôi chứ? Lão thái gia, ngài không thể như vậy được, bữa tiệc tối qua, ngài biết tôi đã bận rộn bao nhiêu ngày không? Tối qua mới được ngủ một giấc ngon lành, sao biết được lại xảy ra chuyện? Tôi lại không phải cha của bọn họ, không thể nào cứ nhìn chằm chằm họ suốt ngày được chứ?"

"Đúng vậy, A Thu nói đúng, đó là lúc đêm hôm đi ngủ rồi, ai nửa đêm không ngủ mà chạy ra ngoài làm gì?" Giang Tứ thái thái vừa nói vừa liếc mắt nhìn Giang Thích Hành một cái.

Giang Thích Hành mỉm cười: "Tứ thúc bà là đang nói cháu sao? Bà thấy bằng mắt nào cháu nửa đêm không đi ngủ vậy?"

"Tiểu Lục, sao cháu lại ăn nói như thế? Ta lúc nào nói vậy chứ?"

Lúc này, Thành Thành đột nhiên đứng dậy nói: "Cậu ta bị người ta tiêm độc vật gì đó mà chết."

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều giật mình, đồng thời cũng đều cảm thấy bất an.

Thành Thành chỉ vào cổ A Uy, ở đó có một lỗ kim không quá rõ ràng.

Nếu trên người không có vết thương nào khác, vậy khả năng cao chính là vấn đề này.

"Chẳng lẽ Giang gia chúng ta còn giấu một tên sát nhân đáng sợ như vậy?"

Giang Thích Hành nói: "Rất có thể, vì vậy, hãy kiểm tra quy mô lớn một lần đi."

Lời của anh khiến tất cả mọi người trong Giang gia đều sững sờ.

Kiểm tra quy mô lớn, kiểm tra thế nào đây?

Khương Tiểu sau khi thức dậy đã cùng Mạnh Tích Niên ra ngoài chạy bộ, hai người đã rất lâu rồi không dậy sớm cùng nhau đi chạy bộ như vậy, chạy một vòng xong, tinh thần sảng khoái vô cùng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2503
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.