Cô chắc chắn là đã quên mất chuyện gì đó rồi!
"Lão Đinh, bất kể thế nào, anh vẫn phải cẩn thận một chút."
"Câu này tôi cũng muốn tặng lại cho cô." Đinh Hải Cảnh nói: "Nghe này, nếu Hồ Hướng Dung thực sự đang làm cái loại mờ ám đó, thì lúc này chính là cơ hội tốt. Chúng ta đem người của Ám Tinh dẫn tới chỗ hắn. Chỉ cần Ám Tinh để mắt tới hắn, thì ở kinh thành này hắn sẽ không thể nào trụ lại được nữa."
Mấy ngày nay Đinh Hải Cảnh cũng vẫn luôn suy nghĩ về chuyện này.
Để một kẻ như Hồ Hướng Dung cứ mãi ở lại kinh thành giống như con độc xà trong bóng tối, anh cũng cảm thấy rất nguy hiểm, và cũng rất khó chịu.
Dù sao thì mấy năm nay Giang Tiêu chắc vẫn sẽ ở lại kinh thành là chủ yếu, thế nên, ép được kẻ này rời khỏi kinh thành là tốt nhất.
Giang Tiêu lúc này trong lòng lại trào dâng một tia hắc ám.
Kéo theo đó, ánh mắt cô cũng trở nên lạnh lẽo.
Để Hồ Hướng Dung không thể trụ lại ở kinh thành? Không, sao mà đủ được, cô thực ra là muốn mạng của hắn.
Chỉ là không biết bản thân mình có bản lĩnh này hay không.
Lần trước Mạnh Tích Niên đã từng thất thủ trong tay hắn, cô có thể làm gì đây?
Cô không kìm lòng được mà hỏi: "Người của Ám Tinh sẽ giết hắn chứ?"
Đinh Hải Cảnh có chút ngạc nhiên nhìn cô một cái.
"Năm xưa Hồ Hướng Dung phản bội chạy trốn, nay còn dám xuất hiện ở kinh thành, chứng tỏ hắn vẫn có vài phần chắc chắn để tự bảo vệ mình, nghĩa là muốn giết hắn cũng chẳng dễ dàng gì."
Giang Tiêu thầm thở dài trong lòng.
Nghĩ cũng phải.
Muốn giết hắn, đâu có dễ dàng đến thế.
Hiện tại mấy lá phù đồ của cô, cũng vẫn chưa nghiên cứu ra thứ gì có sức công kích mạnh mẽ cả.
Trong lúc nói chuyện, bọn họ đã tới nơi có tiệm thịt nướng Xuân Giang tọa lạc.
Từ xa, đã nhìn thấy tấm biển hiệu của tiệm thịt nướng Xuân Giang.
Nơi này quả nhiên có phần hẻo lánh, trên phố cực kỳ hiếm thấy cửa hàng, đều không thích hợp để buôn bán, toàn là những kiểu biệt thự kiểu Tây cổ kín cổng cao tường, có cổng lớn, có tường cao, có sân vườn.
Cổng lớn đóng lại, căn bản là không có cách nào nhìn qua bức tường cao, không nhìn thấy những tòa nhà nhỏ tự thành một cõi kia.
Cho nên mới nói nơi này không thích hợp làm ăn chăng.
Trên phố cũng chẳng có mấy người qua lại, ngược lại bên ngoài một số tòa nhà nhỏ lại có đỗ xe.
Trong tiệm thịt nướng Xuân Giang ấy thấp thoáng vẫn có thể thấy vài người, bên cạnh quầy hàng đứng một người đàn ông thắt tạp dề trắng, đang chát chát chát chặt thịt.
Giang Tiêu tới đây mới thấy hơi ngơ ngác, phía này nhiều biệt thự cổ như vậy, cho dù Hồ Hướng Dung có ở đây, muốn tìm xem hắn ở căn nào cũng chẳng dễ dàng gì.
Đinh Hải Cảnh nhắm mắt lại.
Đây là làm gì?
Chẳng lẽ còn có thể cảm ứng được Hồ Hướng Dung đang ở đâu sao?
Nhưng nhìn dáng vẻ này của Đinh Hải Cảnh, Giang Tiêu lại không dám ngắt lời anh.
Đinh Hải Cảnh lại mở mắt ra, nhìn về phía Giang Tiêu: "Cô có tin vào trực giác quái đản này của tôi không?"
Giang Tiêu lập tức gật đầu.
Vậy mà thật sự tin?
Trong mắt Đinh Hải Cảnh lộ ra ý cười, rồi nói với Giang Tiêu: "Vậy tôi có thể nói cho cô biết, thầy Lưu đúng là đang ở gần đây."
Thật sự ở đây sao?
Giang Tiêu lập tức hỏi: "Vậy anh có thể cảm ứng được thầy ấy đang ở hướng nào không?"
"Cô tưởng tôi có siêu năng lực thật đấy à?" Đinh Hải Cảnh lắc đầu nói: "Tôi đã nói với cô rồi, chỉ là một loại trực giác mà thôi, chỉ cảm nhận được hướng đại khái, mà còn là thỉnh thoảng mới có, thường xuyên là không. Chính tôi cũng không thể khống chế được."
Cho nên, anh làm gì có cái năng lực thật sự cảm ứng được người đang ở đâu cơ chứ?
Giang Tiêu trong lòng hơi có chút thất vọng, nhưng cũng cảm thấy có lẽ thật sự là do mình nghĩ quá đẹp rồi.
"Bây giờ tôi xuống xe, đi hỏi thăm sư phụ tiệm thịt nướng kia, ngụy trang ria mép quai nón của Hồ Hướng Dung bắt mắt như vậy, vị sư phụ bên kia biết đâu lại có ấn tượng sâu sắc với hắn."