Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 12207 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2790
Dù Sao Cũng Phải Mua Nhà

❊ ❊ ❊

"Nhà không phải của cậu à?"

Cận Mang thoáng chốc lộ vẻ kinh ngạc: "Vốn dĩ chúng ta đều không muốn bàn đến vấn đề nhà cửa, bây giờ những người có đơn vị công tác tốt, ai mà không có nhà của đơn vị cấp cho để ở chứ? Nhưng cậu thì khác, chẳng phải cậu không có công việc đàng hoàng sao? Cho nên chúng tôi mới phải hỏi chuyện căn nhà này, chứ không thể để Tiểu Dịch đi theo cậu mà sau này đến một nơi ở cũng không có được."

Trần A di vội vàng nói: "Sẽ không đâu, sẽ không đâu, sau khi chúng nó kết hôn vẫn ở trong nhà mà, sau này căn nhà này đương nhiên cũng là của chúng nó..."

Lời còn chưa dứt, Lý Lệ đã kêu "ai da" một tiếng rồi nói: "Chuyện sau này thì ai mà biết được cơ chứ."

"Cháu dự định sau này sẽ mua thêm một căn nhà, đến lúc đó sẽ để nhà mới dưới tên của Tiểu Dịch." Trần Ấn lên tiếng.

Vương Dịch nhìn anh.

Anh đã từng nói với cô, nhà họ Vương đưa ra điều kiện gì anh cũng sẽ đồng ý, bây giờ xem ra đúng là như vậy.

Trong lòng Vương Dịch cảm thấy rất cảm động.

Cô cũng biết, việc Trần Ấn nói mua nhà không phải chỉ nói suông trên đầu môi, anh vốn đã chuẩn bị dấn thân vào lĩnh vực kinh doanh này, vẫn luôn nỗ lực không ngừng. Sau này chính anh cũng sẽ xây nhà để bán, vậy nên việc họ tự mua thêm một căn nhà là điều rất có khả năng, hơn nữa cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Thế nhưng, nghe những lời Trần Ấn nói, Lý Lệ và Cận Mang nhìn nhau, cả hai đều có chút không tin.

"Lại là sau này, chuyện sau này ai biết được? Cậu nói mua là mua được ngay à?"

"Đúng vậy, cậu cũng chẳng có công việc gì đàng hoàng, còn chưa biết sau này có kiếm được tiền hay không. Tiểu Dịch đi theo cậu, sau này có phải chịu khổ hay không chúng tôi còn chưa biết nữa, làm sao có thể trông cậy vào việc cậu tiết kiệm tiền mua nhà được? Nếu không thì bây giờ cậu mua ngay một căn, đứng tên con bé đi, như thế thì chúng tôi mới tin."

Trần Ấn cũng muốn mua.

Nhưng trước đó anh đã cân nhắc rồi, những căn nhà tìm được hiện nay đều khá cũ, phải là người ta gặp chuyện gì mới tính đến việc bán đi. Một là nguồn nhà không nhiều, hai là môi trường cũng rất bình thường, mua về thật sự không có tác dụng gì lớn.

Nếu sau này anh đã định làm kinh doanh bất động sản, sao không đem số tiền này đầu tư vào việc kinh doanh trước, đợi sau này nhà của nhà mình xây lên, rồi chọn lấy một căn tốt nhất, chẳng phải là lưỡng toàn kỳ mỹ sao?

Tuy nhiên, chuyện này anh vẫn chưa bàn bạc với Vương Dịch, cũng là vì trong nhà còn có chỗ ở, nên anh không ngờ rằng phía nhà Vương Dịch lại chủ động đưa ra vấn đề về nhà cửa.

Người thời nay kết hôn, có được "tam đại kiện" (ba món đồ lớn) đã là điều kiện gia đình rất tốt rồi.

Là ba món nào?

Xe đạp, máy ghi âm, máy khâu.

Nếu năng lực mạnh hơn một chút, thì cộng thêm một chiếc tivi đen trắng, cộng thêm một chiếc đồng hồ đeo tay.

Trần Ấn vốn cũng đã chuẩn bị tâm lý, nghĩ rằng nhà họ Vương có thể sẽ muốn cả năm món đồ này, nên anh cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Năm món, anh đều sẵn lòng đưa, cũng vui vẻ đưa.

Thế mà bây giờ lại nhắc đến chuyện nhà cửa...

"Sao thế? Khó xử lắm à? Nhìn xem, lời vừa rồi chắc chỉ là nói cho hay thôi đúng không?" Cận Mang nói.

Giang Tiêu thấy cha Vương và mẹ Vương nãy giờ không hề lên tiếng, mặc cho Cận Mang và Lý Lệ cứ liên tục nói, trong lòng cô cũng đã hiểu ra, có lẽ đây chính là dự tính của họ.

Có lẽ bản thân họ không hạ thấp được sĩ diện để bàn về vấn đề này, lại biết Cận Mang và Lý Lệ nói năng vốn chẳng kiêng nể gì, để hai người họ nói ra những vấn đề này là thích hợp nhất.

Nếu không phải là ý của họ, thì sao có thể mặc kệ Cận Mang và Lý Lệ người một câu, ta một câu nói không dứt như vậy chứ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2784
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.