Thế nhưng, vừa ăn cơm trưa xong, cô đã nhận được điện thoại của bà Thôi.
“Tiểu Khương à, chiều nay cháu có thể đến viện điều dưỡng bầu bạn với ta một chút được không?”
Bà Thôi nhanh như vậy đã lại gọi điện tới khiến Giang Tiêu khá bất ngờ.
Tình hình bên phía Mạnh Tích Niên thế nào, cô đã cố gắng không nghĩ tới nữa.
Bởi cô biết mình không thể xoay chuyển được gì, hiện tại anh đang ở nước U, vẫn nên trông cậy vào bản thân anh thì hơn.
Nhiệm vụ có nên nhận hay không, sau khi nhận rồi thì làm sao bảo vệ an toàn cho bản thân, Giang Tiêu tin là anh có thể xử lý được.
Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng trong lòng cô tất nhiên vẫn âm thầm lo lắng cho anh.
Bây giờ bà Thôi đã gọi điện tới, Giang Tiêu cũng cảm thấy qua đó hỏi thăm xem bà có biết tình hình bên nước U thế nào không.
Với tư cách là người nhà, muốn biết tình hình của quốc gia đang có chiến loạn cũng là chuyện dễ hiểu mà, phải không?
Đinh Hải Cảnh lái xe đưa cô đến viện điều dưỡng.
Hiện tại khi ra ngoài, bọn họ quả thực đã thoải mái hơn trước rất nhiều.
“Không còn lão họ Hồ kia nữa, cảm giác không khí ở kinh thành cũng ngọt ngào hẳn.” Giang Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn sắc trời xanh ngắt, cảm khái một tiếng.
Đinh Hải Cảnh không nhịn được bật cười.
Làm gì mà khoa trương đến vậy?
“Chiều nay cháu đến đó để vẽ tranh cho bà Thôi sao?” Anh hỏi.
Trên xe có rất nhiều dụng cụ vẽ tranh mà Giang Tiêu mang theo.
“Lần trước bà ấy có nhắc qua, cháu cứ mang theo trước, biết đâu lại cần vẽ thì sao?”
Lần này đến viện điều dưỡng, Giang Tiêu vừa lộ diện báo tên mình, bảo vệ ở cổng lớn liền cho qua.
“Xem ra Tướng quân Thôi đã dặn dò bộ phận bảo vệ rồi.” Đinh Hải Cảnh nói.
Giang Tiêu gật đầu.
Cô còn đang nghĩ, nếu có thể gặp được Tướng quân Thôi thì nên nói một lời cảm ơn với ông ấy, nhưng không ngờ tới, lại thật sự nhìn thấy Tướng quân Thôi!
Tướng quân Thôi đang đoan chính ngồi trên sofa, nhìn thiếu nữ được Tiểu Mộc dẫn vào.
Một chiếc áo sơ mi vải dacron trắng, vạt áo sơ vin trong chân váy màu xanh hải quân, dưới chân là một đôi giày da nhỏ màu trắng, tóc buộc đuôi ngựa cao, trên tóc buộc một chiếc nơ ruy-băng lụa màu xanh hải quân.
Khuôn mặt thiếu nữ trắng trẻo mịn màng phớt hồng, đôi mắt trong trẻo có thần, giữa đôi mày toát lên vẻ anh khí, đi đứng cũng không ẻo lả, vô cùng tự nhiên, dáng người thẳng tắp.
Quả thực là một cô gái vô cùng xinh đẹp, xinh đẹp đến mức khiến người ta phải sáng mắt lên.
Thành thật mà nói, cái nhìn đầu tiên khi thấy Giang Tiêu, Tướng quân Thôi khá có thiện cảm.
Thế nhưng vừa nghĩ đến Mạnh Tích Niên, nghĩ đến mục đích Giang Tiêu tới viện điều dưỡng, chút thiện cảm này liền tan thành mây khói.
Điều ông ghét nhất chính là làm quân nhân mà lại quá nhiều tâm tư!
Quân nhân thì phải tràn đầy nhiệt huyết, một thân chính khí, toàn tâm toàn ý dồn vào huấn luyện, một khi lên chiến trường càng phải không sợ đổ máu không sợ hy sinh, có một trái tim một trăm phần trăm bảo vệ gia đình và đất nước.
Giống như Mạnh Tích Niên thế này thì tính là gì?
Trước kia ông đúng là có nghe vài lần về ưu điểm của Mạnh Tích Niên, vốn dĩ còn tưởng đây là một mầm non tốt, nhưng giờ thì thực sự không cảm thấy thế nữa!
Bây giờ giống như những ấn tượng tốt đẹp đó đều bị phá hỏng sạch sành sanh!
Giang Tiêu vốn tưởng vào trong sẽ gặp được bà Thôi, nhưng không ngờ người nhìn thấy đầu tiên lại là một ông lão đầy vẻ anh khí và uy nghiêm, lập tức đứng khựng lại.
Cô nhìn về phía Tiểu Mộc, đợi Tiểu Mộc giới thiệu giúp mình.
Mặc dù cô đã đoán đây chính là Tướng quân Thôi, nhưng khi chưa xác nhận thì cũng không dám tùy tiện gọi bừa.
Tiểu Mộc nói nhỏ: “Cô Giang, vị này chính là Tướng quân Thôi.”
Giang Tiêu lập tức hướng về phía Tướng quân Thôi chào theo kiểu quân đội.
“Chào Tướng quân Thôi.”
Cái kiểu chào này, cô học từ Mạnh Tích Niên, động tác vô cùng tiêu chuẩn.
Thế nhưng mặt Tướng quân Thôi lại đen sầm lại.
“Không ra thể thống gì!”
Lòng Giang Tiêu bỗng thắt lại.