Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 12207 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2802
Nếu Như Không Tìm Thấy Thì Sao

❊ ❊ ❊

"Người thân giàu có ư? Có nói là chuyển đi đâu không?"

"Không, nghe nói mấy hộ đó đều ngậm chặt miệng không nói. Lúc ấy người trong thôn còn có ý kiến với họ, bảo rằng họ sợ bà con lối xóm bám víu vào mình, làm phiền đến họ, nên bây giờ nhắc lại, ấn tượng của dân làng về họ vẫn rất tệ."

"Mười ba năm trước đã chuyển đi hết rồi? Nhiều năm như vậy mà không một ai có tin tức gì sao?"

"Đúng vậy, hoàn toàn không có."

"Tôi biết rồi, đừng từ bỏ đầu mối này, vất vả cho các anh tiếp tục điều tra đi."

"Rõ."

Đợi khi chú Dương rời đi, Giang Thích Hành mới khẽ thở dài một tiếng.

"Là Tiểu Tiểu bảo cậu vào đây đúng không?"

Nếu không phải vậy, Thành Thành sẽ đợi chú Dương đi rồi mới vào hỏi xem có chuyện gì. Chỉ có con bé đó là luôn không yên tâm cái này, không yên tâm cái kia, cứ nhất định phải cài cắm tai mắt khắp nơi bên cạnh ông mới được.

Tôn Hán ở bên này cũng thường xuyên bị con bé chỉ huy tới nghe lén.

Ngay cả Đinh Phú bây giờ cũng thỉnh thoảng nghe lời nó, chốc chốc lại đến chỗ ông theo dõi điều gì đó.

Ví dụ như để ý xem ông có bị đau đầu gì không.

Giang Thích Hành thấy Thành Thành gật đầu, không khỏi dở khóc dở cười.

"Con bé đó đúng là lo xa, cái gì cũng không yên tâm, cũng không biết là học được từ ai nữa."

"Nghĩa phụ, người có biết mẹ của Tiểu Tiểu ở đâu không?"

"Ta không biết," Giang Thích Hành lắc đầu, nói: "Chỉ là ta nhớ lại lúc trước cô ấy từng nhắc với ta vài người thân ở quê nhà, nên ta đã bảo A Dương phái người về quê cô ấy điều tra thử, hy vọng có thể tìm ra tung tích cô ấy, nhưng không ngờ lại nhận được kết quả như thế này."

"Ngay cả người thân của cô ấy cũng biến mất hết sao?"

"Đúng." Nhắc đến chuyện này, Giang Thích Hành cũng cảm thấy vô cùng nghi vấn. "Một người cũng không ở lại thôn, mấy gia đình đều chuyển đi sạch cả."

"...Nghĩa mẫu là người như thế nào?"

Thành Thành không nhịn được hỏi.

Giang Thích Hành lộ ra vẻ hoài niệm, giọng điệu nhẹ nhàng kể cho cậu nghe về Thạch Tiểu Thanh.

Nghe xong câu chuyện của ông và Thạch Tiểu Thanh, trong lòng Thành Thành cũng cảm thấy nặng nề ít nhiều.

Cậu chợt cảm thấy, thân phận của Thạch Tiểu Thanh chưa chắc đã đơn giản như vậy, nếu không, tại sao tất cả người thân của cô ấy đều biến mất?

Theo những gì Giang Thích Hành nhớ lại, thân thế ban đầu của Thạch Tiểu Thanh, thân phận mẹ cô ấy hẳn là thật chứ? Hơn nữa, người nhà họ Lư điều tra ra rằng, Thạch Tiểu Thanh có thể là con gái của mẹ cô ấy với một người thanh mai trúc mã trong thôn, vậy thì, người đàn ông đó hiện giờ đâu rồi?

"Cái đó, cha ruột của nghĩa mẫu thì sao ạ?"

"Họ cùng một thôn, nên tất nhiên ta cũng đã bảo A Dương và bọn họ đi điều tra, nhưng người đàn ông đó nghe nói năm xưa là trẻ mồ côi, nên ông ngoại và bà ngoại của Tiểu Thanh mới không muốn gả mẹ cô ấy cho người đàn ông đó. Mẹ Tiểu Thanh trong lúc vạn niệm câu hôi mới theo người nhà họ Lư kia."

Vậy nên, người đàn ông đó cũng bặt vô âm tín.

Trong thôn đó cũng không còn người thân nào của ông ta, không ai biết ông ta đã đi đâu.

Hơn nữa, thời đại đó ai cũng lo thân chẳng xong, không có tâm trí đâu mà quan tâm người khác.

Bây giờ giữa biển người mênh mông, muốn tìm được chừng ấy người thật sự không dễ dàng.

Nghe những lời này, Thành Thành cũng thấy hơi nhức đầu.

"Vậy, câu nói mà nghĩa mẫu năm xưa nói với người, nghĩa phụ thấy thế nào?"

Nếu có điều gì làm ông buồn lòng, hy vọng ông có thể tha thứ?

"Ta cũng không biết, chỉ có thể tìm thấy Tiểu Thanh sau đó mới biết được."

Thành Thành vốn định nói, vậy nếu như không tìm thấy thì sao?

Nhưng cậu sợ câu nói này thốt ra sẽ khiến Giang Thích Hành đau lòng, nên đã không hỏi ra.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2784
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.