“Trưa ngày kia, ở Phúc Hỷ, nơi đó cũng gần trường các cậu, đến lúc đó cậu cứ trực tiếp qua đó là được.”
Giang Tiêu chống cằm, có chút ưu sầu hỏi: “Nếu mình qua đó, thì mình nên dùng thân phận người bên cậu để nói chuyện với Trần Ấn, hay là dùng thân phận người nhà họ Trần để đi đây? Nói đi cũng phải nói lại, mình dù sao cũng là chị dâu của Trần Ấn mà.”
Dù gì Trần Ấn cũng là bạn nối khố của Mạnh Tích Niên, vẫn luôn gọi cô là chị dâu.
Tuy cô hỏi như vậy, nhưng đến lúc đó cô chỉ qua đó góp mặt cho đủ số lượng thôi, chắc chắn sẽ không thực sự nhúng tay vào quyết định chuyện lớn hay bàn bạc công việc, những chuyện này vẫn nên để hai bên gia đình tự thương lượng.
Vương Dịch chớp mắt, nói: “Ý của mình là, muốn cậu đi cùng với Trần a di. Đến lúc đó người bên nhà mình đi sẽ không ít, mẹ mình còn kéo cả cậu và mợ mình đi nữa, nhà họ Trần thì chỉ có mỗi Trần a di và Trần Ấn thôi. Cậu đi cùng thì sẽ tốt hơn.”
“Cậu không phải chứ? Còn chưa qua cửa mà đã biết nghĩ cho nhà chồng như vậy rồi à?”
Vương Dịch lắc đầu: “Không phải ý đó, chỉ là mình không muốn cả bàn người nhà mình đối diện với một mình Trần a di. Trần Ấn nói, đến lúc đó người nhà mình nói gì thì anh ấy cũng chỉ biết gật đầu đồng ý, nhưng mình không muốn Trần a di cảm thấy không thoải mái, giống như bị người nhà mình ức hiếp vậy.”
Cô khựng lại một chút, nói tiếp: “Ngay từ đầu mình có mối quan hệ tốt với Trần a di một chút, quan tâm đến bác ấy nhiều hơn một chút, thì sau này khi thật sự trở thành mẹ chồng nàng dâu cũng có thể sống hòa thuận hơn. Đây cũng là vì lợi ích của bản thân mình thôi, mình không muốn sau này phải xử lý quá nhiều chuyện vụn vặt kiểu này.”
Giang Tiêu gật đầu biểu thị đã hiểu.
Nói như vậy thì cũng chẳng có gì sai cả.
Giang Tiêu gật đầu đáp: “Được, vậy đến lúc đó xem Trần Ấn có gọi mình không đã.”
“Trần Ấn chắc chắn sẽ gọi cậu mà, anh ấy còn muốn mua trà của cậu, định mua thêm vài hũ Lưu Niên, đến lúc đó cậu cho ưu đãi chút nhé?”
Giang Tiêu lại ngẩn ra một chút.
“Mua nhiều Lưu Niên như vậy làm gì?”
Vương Dịch hờn dỗi nói: “Cậu còn không biết sao? Trà Lưu Niên của cậu bây giờ nổi tiếng đến mức nào rồi, trong kinh thành có rất nhiều người đã xem Lưu Niên là quà tặng có thành ý nhất và cũng giữ thể diện nhất rồi. Nếu đi đâu đó mà mang theo một hũ Lưu Niên, thì người ta chắc chắn sẽ cảm thấy vô cùng vui mừng. Bố mình cũng thích Lưu Niên, trước đây chẳng phải cậu tặng mình một hũ sao? Mình đưa cho bố mình rồi, ông ngày nào cũng vừa uống vừa bảo uống mà không nỡ.”
Giang Tiêu không nhịn được mà bật cười.
Thì ra là vậy.
Thế nên Trần Ấn mới muốn lấy lòng bố vợ tương lai đây mà.
Phải nói rằng, nếu có thể tặng thêm vài hũ Lưu Niên nữa, thì điều đó đã đủ thể hiện thành ý của Trần Ấn rồi.
“Đến lúc đó bảo anh ấy qua lấy là được.”
“Chỉ được giảm giá một chút thôi, tiền cậu vẫn phải thu của anh ấy.” Vương Dịch nói: “Tuy mình biết cậu rất hào phóng với mình, nhưng đây là chuyện Trần Ấn muốn lấy lòng bố mình, tiền này nhất định phải do anh ấy bỏ ra, đó mới là thành tâm của anh ấy. Nếu để cậu trả thì còn ý nghĩa gì nữa? Sau này anh ấy cũng sẽ không nhớ rằng, vì muốn cưới mình ngày hôm nay, anh ấy đã sẵn sàng bỏ ra bao nhiêu.”
Giang Tiêu gật đầu: “Được rồi, được rồi, cậu nói cái gì cũng có lý hết. Mình nói này, cậu bây giờ nói ra mấy đạo lý này nghe cũng rất ra dáng đấy chứ.”
“Tất nhiên rồi, mình ngày nào cũng đọc sách mà, danh tác nước ngoài mình cũng đọc không ít đâu.” Vương Dịch đầy đắc ý nói.
Giang Tiêu nhìn cô, cả hai không nhịn được mà cùng bật cười ha hả.
Bất kể trước kia như thế nào, Giang Tiêu cảm thấy bây giờ Vương Dịch đã nghĩ thông suốt mình muốn gì, cũng có đủ năng lực để gánh vác kết quả có thể xảy ra sau này, như vậy là được rồi.
Buổi chiều cô không muốn đến trà quán nữa, đành để nhân viên trông coi vậy.