Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 12207 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2783
Thăng Chức Rồi

❊ ❊ ❊

Việc đó quả thực quá nguy hiểm.

Nhưng lý do Mạnh Tích Niên từ chối không phải vì nguy hiểm, mà là chuyện này vốn dĩ không cần bọn họ phải đi tiên phong.

Hơn nữa nếu thực sự xảy ra vấn đề gì, thì đó không chỉ là trách nhiệm của riêng mấy người bọn họ, mà còn liên lụy đến quốc gia.

Cho nên anh kiên quyết từ chối chuyện này, hơn nữa, những người khác như Ngụy Diệc Hi cũng đều thống nhất ý kiến, đứng về phía anh, đều cùng anh đứng chung một chiến tuyến.

Không một ai xuất động.

Điều này mới khiến đối phương vô cùng tức giận.

Cộng thêm việc có kẻ tâm cơ ở giữa khiêu khích, tướng lĩnh của đối phương mới vì tức giận mà nói ra những lời như vậy.

Về sau người đó cũng đã xin lỗi phía chúng ta, cũng bày tỏ rằng trước đó bản thân suy xét chưa chu toàn, suy nghĩ đã sai lệch.

Chuyện này cũng coi như đã giải quyết ổn thỏa.

Lại qua hai ngày, nghe Tướng quân Thôi nói, Mạnh Tích Niên dẫn binh giúp họ tiêu diệt một căn cứ bí mật của quân phản loạn, giúp một đội quân nhỏ của nước U tránh khỏi việc rơi vào vòng vây, coi như là đã cứu đội quân đó.

Phía nước U đã đích thân gọi điện thoại tới, không ngớt lời khen ngợi Mạnh Tích Niên cùng đội tinh nhuệ tám người dưới quyền anh, đồng thời cũng bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất.

Tướng quân Thôi khi nói chuyện này với Giang Tiêu thì vô cùng vui mừng.

“Cháu nói không sai, Mạnh Tích Niên quả thực là một quân nhân rất xuất sắc, đồng thời còn có năng lực lãnh đạo ưu tú. Ta nghe nói, hiện tại trong đội ngũ được cử tới đó, uy tín của cậu ta là cao nhất.”

“Tích Niên ca vốn dĩ rất lợi hại mà.”

“Cháu đúng là không biết xấu hổ chút nào.” Tướng quân Thôi lườm cô một cái rồi nói: “Ta nói gì cháu cũng dám đáp lời hả?”

“Cháu tất nhiên dám đáp rồi, tại sao không dám? Anh ấy quả thực lợi hại mà, chẳng lẽ vì xấu hổ mà cháu không được nói sự thật sao?”

“Được được được, cháu là giỏi nhất.”

Tướng quân Thôi lại lườm cô một cái, “Cháu giỏi nhất, vậy cháu đoán xem ta còn chuyện gì muốn nói với cháu nữa nào?”

Giang Tiêu lại không đoán ra được.

“Không đoán ra thì thôi vậy.”

Tướng quân Thôi chắp tay sau lưng rồi bỏ đi, thực sự không nói cho cô biết.

Trong lòng Giang Tiêu như có mèo cào.

Cô có thể đoán được chuyện ông muốn nói vẫn liên quan đến Mạnh Tích Niên, chính vì vậy, cô mới càng muốn biết hơn.

Nhìn thấy dáng vẻ đứng ngồi không yên của cô, bà Thôi mới mỉm cười nói với cô: “Đừng lo, là chuyện tốt. Tướng quân vốn định nói với cháu, chắc là thấy cháu lại cãi lại nên cố ý làm cao đấy. Ta nói cho cháu biết nhé, chỉ huy bên đó đã bị cách chức rồi, Tướng quân ra lệnh, để Mạnh Tích Niên lên thay.”

Cái gì?

Mắt Giang Tiêu sáng rực lên.

Đây là ý gì?

Có phải là ý mà cô nghĩ không?

Nghĩa là, đội quân bên nước U kia đã do Mạnh Tích Niên chỉ huy rồi? Nghĩa là, người bên đó không thể gây khó dễ cho anh ấy được nữa rồi?

“Chính là ý mà cháu nghĩ đó.” Bà Thôi mỉm cười.

Bà rất thích nhìn vẻ mặt vui mừng của Giang Tiêu.

Chỉ cần nhìn thấy vẻ vui vẻ của Giang Tiêu, bản thân bà cũng cảm thấy rất vui.

Thực ra bà cũng biết, mấy ngày nay Tướng quân tiếp xúc với Giang Tiêu vài lần, cũng rất tán thưởng Giang Tiêu, nhưng cái tính cách này của Giang Tiêu lại luôn khiến ông rất muốn uốn nắn lại.

Ông từng riêng tư nói với bà, cái tính này, đụng một chút là nổi nóng, không vừa ý là cãi lại, cũng chẳng cần biết đối phương là thân phận gì, thực sự không biết là giống ai.

Nếu để bà Thôi nói, thì cái tính cách này, thực sự rất giống Tướng quân Thôi.

Lúc Tướng quân còn trẻ chẳng phải cũng y như vậy sao?

Hơn nữa Giang Tiêu còn tốt hơn ông một chút, cuối cùng còn biết xin lỗi, chứ Tướng quân trước kia là kiểu người dù biết rõ mình sai, cuối cùng cũng không chịu xin lỗi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2784
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.