Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 12950 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Dựa Vào Trực Giác Của Anh Ấy

❊ ❊ ❊

“Một mình con đi sao?” Giang Tiêu thật sự có chút không muốn đi đối phó với những người đó.

Mặc dù ngay từ đầu, khi tự mình đồng ý tới đây, cô đã nghĩ là để giúp Lục thiếu, nhưng hôm nay thực sự gặp mặt những người này, cô cảm thấy lòng người quá phức tạp, những việc giao tế ứng phó thế này quả thật làm cô chán ghét.

Nếu có thể không đi, thì vẫn là không đi thôi.

Hôm nay cô chỉ muốn cố gắng thoải mái một chút.

“Để A Thành đi cùng con.” Giang Lục thiếu lập tức bán đứng nghĩa tử của mình.

Sắc mặt Thành Thành tối sầm lại.

Hôm nay anh đã bị buộc phải đổi chỗ, gia nhập vào những cuộc tranh đấu này của nhà họ Giang rồi, bây giờ còn bắt anh đi xoay sở với đám nhóc đó nữa?

Anh đã là một người đàn ông hơn hai mươi tuổi đầu rồi, chuyện này có thể tha cho anh không hả?

“Được, anh, chúng ta đi thôi.” Giang Tiêu lập tức vươn tay kéo anh.

“Tự anh đi, đừng kéo anh, thế này ra cái thể thống gì?” Thành Thành bất lực đứng lên, sau đó lại liếc Đinh Hải Cảnh một cái đầy bất hảo.

“Đinh Hải Cảnh đi cùng đi.”

“Tôi đi tìm cha tôi nói chuyện đây.” Đinh Hải Cảnh xoay người định đi.

Giang Tiêu cũng gọi anh lại, “Lão Đinh, đi cùng đi, anh là vệ sĩ của tôi mà, người nhà họ Giang anh cũng phải nhận diện cho đầy đủ chứ? Hơn nữa, tôi cần anh giúp đấy.”

Cần trực giác của anh.

Có lẽ khi ở đó thật sự có thể cảm nhận được điều gì đó không chừng?

Đinh Hải Cảnh mặt mày tối sầm, bất lực đi theo họ rời đi.

Nhìn theo bóng lưng của họ, Giang Lục thiếu không khỏi mỉm cười, quay đầu nhìn Tôn Hán một cái, “Tôn Hán, anh cũng qua đó đi, dù sao anh ở nhà họ Giang cũng lâu hơn, có vài chuyện cần lưu ý, anh có thể nhắc nhở Tiểu Tiểu một chút.”

“Vâng.”

Tôn Hán gật đầu, cũng sải bước đuổi theo.

Giang Tiêu đến sân của mình, từ xa đã nhìn thấy một khóm hoa tươi thắm đang vươn ra khỏi góc tường, nở vô cùng rực rỡ.

“Mùa thu rồi mà vẫn còn loài hoa nở đẹp thế này? Hoa này đúng là đẹp thật.”

Hơn nữa, cũng làm cho sân của cô trông vô cùng nổi bật, từ xa đã có thể nhìn thấy.

“Đây là do Giang Thu Nhạn lệnh cho người chuyển tới đấy.” Thành Thành đi bên cạnh cô, nói với cô.

“Anh, theo anh thấy, vị đại cô bà này thế nào?” Giang Thu Nhạn, Giang Tiêu cũng coi như nghe qua một người nhà họ Giang khá quen thuộc, hơn nữa xem ra cũng là một người cháu gái mà Giang lão thái gia rất tin tưởng.

“Cũng được, trông vẫn khá là đáng tin cậy.” Thành Thành nói: “Nhưng con bé này, con nhìn người còn giỏi hơn anh, đừng nghe lời anh mà có thành kiến trước, tự mình quan sát kỹ đi.”

“Bây giờ con nhìn thì cũng thấy ổn.”

Giang Tiêu tuy nói như vậy, nhưng trước khi tới đây cô đã quyết định rồi, ấn tượng đầu tiên đều không đáng tin, cô phải quan sát kỹ những người nhà họ Giang mới được.

Đến tận cửa, họ mới phát hiện đã có ba bốn người đang đợi ở cổng lớn, hơn nữa trên tay họ còn cầm theo đồ đạc.

Chẳng lẽ đây thật sự là tới tặng quà ra mắt cho cô sao?

Trước đó trong yến tiệc không tặng, bây giờ là tập trung lại tặng sao?

Tuy nhiên, vừa nhìn thấy một món đồ có kích thước không nhỏ đặt ở cửa, cô đã hiểu ra.

Bây giờ mới đưa tới, một là lúc ăn cơm không cần phải mang vào phòng tiệc, hai là không cần phải để người ta nhìn thấy ngay tại trận dưới sự chứng kiến của mọi người, để người khác thấy mình tặng cái gì mà so sánh.

Cô và Thành Thành nhìn nhau một cái.

Cho nên bây giờ cô ngồi trong sân của mình là để chờ nhận quà?

Trong đó có một người đàn ông khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi nhìn thấy cô quay lại liền vẫy vẫy tay với cô, Giang Tiêu đi tới, “Giang Tiêu, tôi là cháu trai của Tứ gia, xếp thứ mười một, cô phải gọi tôi một tiếng mười một thúc. Vừa rồi trong phòng tiệc người đông quá, không kịp giới thiệu, bây giờ mời mười một thúc vào ngồi chút nhé?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3310
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.