Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 12950 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3273
Cũng Để Mắt Tới Cậu Ta

❊ ❊ ❊

Cái hộp to thế này, chắc phải tính là một cái hòm gỗ nhỏ rồi, chất nhiều đồ như vậy, Giang Tiêu có khiêng nổi không?

Giang Tiêu đậy cái hộp đó lại, cúi người xuống thử một chút. Chà, thật sự rất nặng, rất nặng, rất nặng!

May mà sức lực của cô còn lớn hơn nhiều đàn ông, khiêng lên thì không thành vấn đề, chỉ là không biết họ có bị cô làm cho hoảng sợ hay không?

Thế nhưng cô nghi ngờ Giang Lục thiếu chắc chắn là không khiêng nổi.

Giang Lục thiếu đã đi chọn thêm một cái hộp nhỏ hơn tới, đem đồ trong hộp gỗ tử đàn chia bớt một phần nhỏ sang cái hộp đó.

"Tiểu Tiểu, con khiêng cái này đi."

Giang lão thái gia ở bên cạnh nói: "Cái hộp này là gỗ hoa lê, bên trên khảm ngọc mỡ cừu, thấy mấy miếng khảm đó không?"

Giang Lục thiếu thầm đáp một câu, thấy rồi, chính vì thấy rồi nên mới chọn cái hộp này ra, cái hộp này anh cũng muốn tặng cho Giang Tiêu.

Giang Tiêu vừa nhìn biểu cảm của anh liền biết suy nghĩ của anh, không khỏi cảm thấy buồn cười.

"Ba, hay là ba khiêng cái nhỏ này đi, sức con lớn hơn ba." Giang Tiêu nói rất thẳng thắn.

Giang Lục thiếu: ""

Được rồi, anh một người đàn ông đang độ tuổi tráng niên, sức lực lại nhỏ hơn con gái mười mấy tuổi?

Nhưng vừa nghĩ tới việc Giang Tiêu vẫn luôn luyện võ và rèn luyện, anh lại không có lời nào để nói.

Chỉ đành lặng lẽ khiêng cái hộp nhỏ kia lên.

Giang lão thái gia nhìn dáng vẻ của anh, nhịn không được cười ha ha lên.

"Tiểu Lục à, con thế này không được, ta thấy ngày nào con chẳng luyện một bộ quyền pháp à? Bảo là Tích Niên dạy con có phải không? Bộ quyền pháp đó luyện có hiệu quả không? Ta cũng luyện cùng con nhé."

Giang Lục thiếu bất lực nhìn Giang Tiêu một cái, "Ông nội, quyền pháp đó có hữu dụng, nhưng con thấy hai chúng ta có luyện thế nào cũng không bằng Tiểu Tiểu được."

"Đúng đúng," Giang Tiêu đắc ý hất cằm lên, nói với họ: "Hai người cứ luyện để cường thân kiện thể là tốt rồi, không được nghĩ đến việc so với con."

"Hê, con bé này đúng là chẳng khiêm tốn chút nào." Giang lão thái gia cười ha ha.

Họ từ mật thất đi ra, rời khỏi thư phòng, liền gọi Tôn Hán và La Vĩnh Sinh hai người giúp Giang Tiêu khiêng hai cái hộp lớn này về phòng cô.

Giang Tiêu lại hỏi một vài chuyện của Lưu Tố Mai, nhớ tới còn hẹn Giang Thu Nhạn, liền từ chỗ Giang lão thái gia đi ra, quay trở về.

Lúc cô đến sân viện của mình, Giang Thu Nhạn đã đang đợi ở trong sảnh, Đinh Hải Cảnh đang trò chuyện cùng bà.

"Đại cô bà."

"Tiểu Tiểu, lại đây," Giang Thu Nhạn vẫy tay với cô, trên bàn trước mặt bà bày mấy cái hộp nhỏ, hộp mộc mạc, nhìn trông không giống vẻ tinh xảo lắm, "Ta mang mấy món quà ta chọn tới đây rồi, con muốn xem trước không? Là con đã chuẩn bị xong, cũng có thể xem thử."

Bà ấy đã nói như vậy rồi, Giang Tiêu tất nhiên đáp ứng.

Cô ngồi xuống, Đinh Hải Cảnh liền đứng dậy, "Tôi ra bên ngoài đây."

"Được."

Đinh Hải Cảnh đi ra ngoài, Giang Thu Nhạn vẫn nhìn theo bóng lưng của cậu.

"Tiểu Tiểu à, Đinh Hải Cảnh vẫn chưa có đối tượng đúng không?"

Giang Tiêu nghe lời bà liền ngẩn ra một chút, "Con không nghe nói là có."

Chẳng lẽ Giang Thu Nhạn cũng để mắt tới Đinh Hải Cảnh?

"Ta vừa nãy trò chuyện với cậu ấy vài câu, ta thấy chàng trai này không tệ, hơn nữa Đinh Phú có thể nói là do ta nhìn lớn lên, trước kia cậu ta vẫn luôn đi theo ba con, cũng thân với ta, con trai Đinh Phú, ta thấy phẩm hạnh chắc chắn là tin được."

Đây là thật sự để mắt tới rồi sao?

"Ý của Đại cô bà là?"

Giang Thu Nhạn cười cười, nói: "Ta có một đứa cháu ngoại, năm nay hai mươi ba rồi, chưa có đối tượng, nghe mẹ nó bảo là mắt nhìn cao lắm, ta đang nghĩ không biết ngày mai có thể gửi điện báo bảo nó tới Giang gia ở vài ngày không, con giới thiệu chút, để Đinh Hải Cảnh với nó tìm hiểu thử xem. Ta thấy tuổi tác cũng rất phù hợp."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3310
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.