Thế nhưng, những người đó tại sao lại muốn giết cô ấy?
Giang Tiêu lấy ra từ trong không gian mấy tấm "Thiên Lý Phù Đồ" một nửa, "Anh cầm lấy đi, bây giờ em đã có nơi để đến rồi, trong thư phòng của cụ cố có một mật thất, ở đó vẫn an toàn, cho nên lỡ như thật sự có chuyện gì, anh xem có thể gọi điện thoại báo trước cho em không, em sẽ đến mật thất đợi anh."
"Được."
"Còn đây là Mê Huyễn Phù Đồ."
Giang Tiêu lại đưa cho anh mấy tấm Mê Huyễn Phù Đồ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Mạnh Tích Niên, nếu như anh bắt được đám người đó, nếu không ảnh hưởng gì thì..."
Cho bọn chúng uống Mê Huyễn Phù Đồ, sau đó hỏi cho rõ ràng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
Mối quan hệ của người phụ nữ kia với bọn chúng, còn có tại sao bọn chúng lại muốn giết người phụ nữ đó nữa.
Mặc dù cô không nói rõ những lời này ra, nhưng Mạnh Tích Niên cũng hiểu ý cô.
Giang Tiêu cũng vì lo lắng đám người này là đối tượng anh cần nộp lên trên, nếu thẩm vấn thì có lẽ cũng không đến lượt họ, cho nên mới nói một câu "nếu thuận tiện".
"Anh biết rồi."
Mạnh Tích Niên nhận lấy những lá bùa đó, nhét vào trong túi quần mình.
"Mật thất kia, hiện tại tuy em cảm thấy còn khá an toàn, nhưng tốt nhất vẫn đừng dùng, hiểu chưa?"
Ở Giang gia, anh thật sự có chút lo lắng.
Giang Tiêu gật đầu.
Mạnh Tích Niên lại hỏi: "Ở Giang gia thế nào? Có gặp phải người khả nghi nào không? Có chuyện gì xảy ra không?"
Giang Tiêu nghĩ đến người đang theo dõi bên bờ hồ, vốn định nói cho anh biết, nhưng giờ thời gian không còn nhiều, anh lại đang trong lúc thực hiện nhiệm vụ, nói ra có lẽ chỉ làm anh phân tâm thôi, cho nên cô đã nuốt những lời đó vào trong.
Chỉ nói: "Cũng được, anh chắc cũng có thể hình dung được, Giang gia đông người như vậy, hạng người nào cũng có, bây giờ vẫn chưa lộ nguyên hình, ai biết ở thêm vài ngày nữa sẽ xuất hiện chuyện gì? Nhưng anh yên tâm, em nhất định sẽ vô cùng cẩn thận, vô cùng chú ý, hứa với anh nhất định sẽ chú ý an toàn."
"Được."
Mạnh Tích Niên nghĩ một chút, "Trên người em có mang Bình An Phù Đồ không?"
Giang Tiêu ngẩn ra, cô dường như chưa từng nghĩ đến việc đeo Bình An Phù Đồ cho bản thân.
"Về nhà đeo vào đi."
Mạnh Tích Niên vừa thấy dáng vẻ của cô liền biết là không có.
"Em nhất thời không nghĩ tới bản thân mình cũng có thể dùng, nhưng mà, nếu trên người em có Bình An Phù Đồ, lỡ như bị người ta phát hiện thì sao?"
Mạnh Tích Niên gõ nhẹ lên trán cô, "Trên người ba đã có Bình An Phù Đồ rồi, nếu nói mang thứ này trên người có thể bị phát hiện, thì ông ấy lẽ ra đã bị phát hiện từ lâu rồi."
"Cũng phải." Giang Tiêu cười ngốc nghếch.
"Mau về đi, mấy ngày nay có lẽ anh không cách nào gọi điện thoại cho em, bản thân em phải cẩn thận một chút." Mạnh Tích Niên dù không nỡ, nhưng lúc này cũng phải thúc giục cô rời đi. "Đinh Hải Cảnh tối có ở phòng khách nhà em không?"
"Có."
Mạnh Tích Niên gật đầu, "Vậy thì tốt. Em nhớ dù đi đâu cũng ít nhất phải mang theo cậu ta, biết chưa?"
Anh vốn là một người đàn ông lạnh lùng ít nói, nhưng đối mặt với Giang Tiêu thì luôn cảm thấy dặn dò thế nào cũng không đủ, bản thân hoàn toàn không ý thức được.
Giang Tiêu nghe anh dặn, cũng chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
"Được."
Cô cũng hiếm khi ngoan ngoãn như vậy.
"Ở bên này đừng quá lo lắng, anh sẽ cố gắng tìm cô ấy." Ngón tay Mạnh Tích Niên khẽ lướt qua mi mắt cô.
Mỗi lần cô tin tưởng nhìn anh ngoan ngoãn như vậy, đều sẽ làm anh có một loại thôi thúc muốn ôm cô lên yêu thương thật tốt. Đáng tiếc bây giờ thời gian thực sự không cho phép.