Vừa nói, cô bé vừa nhìn về phía Giang Vân Thanh, hỏi: "Giang Vân Thanh, cô nói đúng không?"
Giang Vân Thanh cảm thấy nước miếng mình sắp chảy ra rồi.
Thật là quỷ quái, sao mình lại đột nhiên thèm ăn như thế này chứ?
Giang Vân Thanh cố gắng duy trì nụ cười: "Phải, Tuệ Nhi, cô Vân Thanh đùa với con thôi."
"Con không thích cô Vân Thanh đùa với con!" Giang Uyển Tuệ lại nói bằng giọng trẻ thơ, còn bĩu môi, nhấn mạnh sự không thích của mình.
Giang Tiêu nhìn dáng vẻ này của cô bé thực sự cảm thấy vô cùng đáng yêu, con bé Giang Uyển Tuệ này cũng rất hợp tính với mình.
Không ngờ tới Giang gia, ngược lại chính là một đứa trẻ làm cô cảm thấy vui vẻ thoải mái.
"Tuệ Nhi giỏi lắm," cô giơ hai ngón tay cái về phía Giang Uyển Tuệ, "Dám nói những lời mình muốn nói, rất cừ đấy nhé."
Câu này cô tự nhiên là nói cho Giang Vân Thanh nghe.
Giang Vân Thanh thực sự ngồi không nổi nữa, tìm một cái cớ rồi chạy biến khỏi chỗ Giang Tiêu.
Sau khi ra ngoài rồi quay đầu nhìn lại, cô ta chỉ nhớ đến sân viện tinh xảo xinh đẹp của Giang Tiêu, sân viện cũng rộng hơn bên phía bọn họ rất nhiều, hơn nữa Giang Tiêu còn được ở một mình, không giống cô ta, còn phải chen chúc trong một sân viện với cha mẹ, chú bác và các em trai.
Đãi ngộ như Giang Tiêu, mới thật sự là đãi ngộ của thiên kim tiểu thư Giang gia!
Những thứ này dựa vào cái gì lại là của Giang Tiêu chứ? Dựa vào cái gì!
Sau khi về đến nơi, Giang Vân Thanh trốn vào phòng đập phá không ít đồ đạc, nằm úp sấp trên giường đau lòng khóc hồi lâu.
Mà sau khi cô ta rời đi, Giang Uyển Tri vẫn luôn im lặng liền nói nhỏ với cô một câu: "Cô Tiêu, đừng chơi quá thân với cô Vân Thanh."
Giang Tiêu vừa nghe thấy câu này liền sững sờ, một đứa trẻ tầm mười tuổi đầu như vậy mà cũng nhìn ra được cái gì sao?
"Tại sao? Giang Vân Thanh không phải người tốt à?"
Giang Uyển Tri ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái thật nhanh, rồi lại nhìn Thành Thành và bọn họ.
Xem ra cảnh giác tính của đứa trẻ này cũng khá cao, chẳng lẽ nói ở Giang gia đã khiến cậu bé hình thành thói quen luôn đề phòng người khác như thế này? Thế thì cũng thật đáng sợ.
Giang gia đáng sợ.
"Uyển Tri, không sao đâu, họ đều là anh trai và bạn của cô, họ sẽ không bán đứng cô cũng sẽ không bán đứng cháu." Giang Tiêu bây giờ nói với Giang Uyển Tri một câu như vậy, thực ra cũng là hy vọng sau này khi cậu bé thực sự gặp phải nguy hiểm gì thì dám tin tưởng ba người này.
Lỡ đâu thì sao.
Giang Uyển Tri cúi đầu, giọng rất nhỏ nói: "Trước đây cháu từng nhìn thấy cô Vân Thanh đánh một con mèo đến mức dở sống dở chết, rồi ném xuống hồ."
Giang Vân Thanh từng ngược đãi mèo, còn bị Giang Uyển Tri nhìn thấy.
Cho nên trong lòng Giang Uyển Tri, Giang Vân Thanh là một người đáng sợ.
Giang Tiêu vươn tay xoa đầu cậu bé: "Được, cảm ơn Uyển Tri, cô biết rồi."
Giang Uyển Tri chấn động, đột ngột ngẩng đầu nhìn cô: "Cô Tiêu tin lời cháu sao?"
"Tại sao không tin? Uyển Tri trông không giống một đứa trẻ biết nói dối."
Không ngờ chỉ là một câu nói bình thường giản đơn như vậy, lại làm mắt Giang Uyển Tri đỏ lên: "Họ đều không tin lời cháu, đều nói cô Vân Thanh không phải loại người như vậy."
"Không sao, cháu tin bản thân mình là được, bây giờ còn có cô tin nữa, lời chúng ta nói, không thể yêu cầu tất cả mọi người đều tin tưởng, như vậy quá mệt mỏi."
Giang Uyển Tri nhìn cô, gật đầu thật mạnh.
Đợi đến khi Giang Uyển Tri dẫn Tuệ Nhi rời đi, Giang Tiêu lại tiếp đón thêm vài người nữa, cuối cùng cũng không còn ai đến nữa.
Cô ngả người ra ghế sofa, chống trán nói: "Lạy trời, việc này đúng là còn mệt hơn cả đánh nhau."
Thành Thành và Đinh Hải Cảnh đều bật cười.
"Đây mới chỉ là ngày đầu tiên thôi."
"Cố trụ vững nhé."
Tôn Hán lại tỏ vẻ nghiêm túc nói: "Cô Tiêu, tốt nhất cô nên nhanh chóng rửa mặt rồi đi nghỉ ngơi thật tốt, sáng mai cô còn phải sắp xếp lại những món quà kia, sau đó chuẩn bị quà đáp lễ cho họ."