(Văn học nữ sinh)
Cuối cùng, bà lão vẫn nói ra.
“Long... Long Vương.”
Long Vương.
Quả nhiên là Long Vương.
Cái danh xưng to lớn này, vừa vặn có thể che giấu thân phận thật sự của đối phương.
“Chân danh của Long Vương là gì? Ông ta có phải là người Giang gia không?”
Bà lão nói: “Ta không biết chân danh của hắn là gì. Ta từng gặp Long Vương một lần, hắn thật sự đeo mặt nạ Long Vương. Nghe nói mỗi lần Long Vương muốn gặp người, đều ở trong một căn phòng ánh sáng lờ mờ, hắn đeo mặt nạ, thân khoác một chiếc áo choàng loại mà ngày xưa quan quân quân phiệt thường mặc, không nhìn thấy bộ dạng, cũng không nhìn rõ dáng người cụ thể.”
Người này lại giảo hoạt đến mức độ này sao?
Giang Tiêu nghiến răng.
“Còn giọng nói của hắn thì sao?”
“Rất khàn, hình như là bị thương cổ họng, nhưng ta không phân biệt được đó có phải là dùng giọng giả để nói chuyện hay không.”
Mặc dù bà lão không thể nói ra diện mạo chân chính của Long Vương, nhưng thông qua lời kể của bà, Giang Tiêu lại có một cảm giác, thân phận thật sự của Long Vương này nhất định sẽ khiến người ta cảm thấy chấn động và không dám tin, nếu không thì tại sao hắn lại cần phải ngụy trang như vậy?
Người này, rất có khả năng chính là người Giang gia.
“Ai dẫn bà đi gặp Long Vương? Bà không thể nào là trực tiếp nghe lệnh của Long Vương được? Người ở giữa liên lạc với bà là ai?”
“Là... Giang Vọng Xuân.”
Giang Vọng Xuân?
Giang Tiêu ngẩn người một chút.
Họ Giang, là người Giang gia sao?
Nhưng mà người Giang gia đông như vậy, cô căn bản còn chưa thể nhớ hết tên của tất cả mọi người trong Giang gia.
Giang Tiêu đứng dậy, bước qua mở cửa, liền nhìn thấy ở phía sân kia, Lục Thiếu đang ngồi ở đó nhìn về phía này.
Trong sân đầy tịch liêu, trong ánh sáng lờ mờ, chỉ có anh cứ như vậy không oán thán mà nghe theo lời cô, giữ khoảng cách như thế này mà trông chừng cô.
Giang Tiêu trong khoảnh khắc này cảm thấy bản thân có chút làm màu, sự tình như vậy hà tất còn phải phòng bị Lục Thiếu?
“Ba ba.”
Nghe thấy tiếng gọi của cô, Giang Lục Thiếu đứng dậy, nhanh bước đi về phía cô.
“Sao vậy?”
Anh là lo cô xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Nhờ ánh đèn màu vàng cam, anh cảm thấy sắc mặt Giang Tiêu có chút không ổn.
“Anh vào đây đi.”
Giang Tiêu khoác tay anh dẫn vào, lại đóng cửa lần nữa.
“Ba ba, Giang Vọng Xuân là ai?”
Vào cửa rồi, Giang Tiêu liền hỏi.
Mà Lục Thiếu đã nhìn thấy bộ dạng của bà lão.
Bà lão ngây dại thế này, so với dáng vẻ không sợ trời không sợ đất trước kia có sự khác biệt vô cùng rõ rệt.
Điều này khiến trong lòng Giang Lục Thiếu giật thót.
Anh đã từng nghĩ Giang Tiêu sẽ đánh đập bà lão, nhưng hoàn toàn không nghĩ tới sau khi vào sẽ nhìn thấy bà lão trong bộ dạng này. Đây lại là làm thế nào mà được?
Anh đột nhiên nhớ lại một chút cảm giác của chính mình vào cái ngày xảy ra chuyện trước đó.
Anh cũng cảm thấy lúc mình tỉnh lại vào ngày đó, não bộ rất mê hồ, có chút không giống não bộ của chính mình.
Hoảng hoảng hốt hốt, lúc đi ngang qua một cửa sổ kính, anh nhìn thấy bộ dạng của chính mình trên thủy tinh, cũng cảm thấy bộ dạng đó của mình có chút ngây dại, ánh mắt vô thần, biểu cảm cũng giống như bị đơ vậy, giống hệt với bà lão hiện tại.
Sự liên tưởng như vậy, khiến cảm giác của anh có chút không tốt.
Anh hít sâu một hơi, tạm thời xua những thứ đó ra khỏi đầu óc.
Anh nhìn về phía Giang Tiêu.
Giang Tiêu thấy vẻ mặt vô cùng chấn kinh của anh, mím môi, nói: “Em cho bà ta ăn thứ đó, sau khi ăn thứ đó xong người sẽ ở trong trạng thái này, hơn nữa anh hỏi gì bà ta đều sẽ trả lời thành thật.”
Còn có thứ như vậy sao?
“Giang Vọng Xuân, là nghĩa tử mà Nhị thái thúc công của em nhận nuôi ngày trước.” Anh không hỏi thêm nhiều, mà trả lời câu hỏi của Giang Tiêu.