Giang lão thái gia hừ một tiếng, nói: "Người này cứ luôn ở bên ngoài nhìn chằm chằm cháu phải không? Cho nên đánh thêm vài cái cũng là đáng đời. Tiểu Đinh à, cháu nâng đầu hắn lên một chút, để ta nhìn kỹ xem."
Đinh Hải Cảnh cố định đầu gã đàn ông lại, không để hắn cúi đầu cũng không cho hắn lắc lư trái phải, để Giang lão thái gia nhìn kỹ. Giang lão thái gia đã ghé sát mặt gã đàn ông để xem, nhìn hồi lâu nhưng vẫn không nhận ra người này là ai.
Dù nhìn thế nào, ông cũng thấy diện mạo của gã đàn ông này vô cùng xa lạ.
"Kỳ lạ thật, ta thực sự chưa từng gặp người này."
"Vậy sao? Nhưng hắn vào bằng cách nào? Không chỉ vào được, mà còn rất quen thuộc với môi trường trong nhà chúng ta, cho nên mới trốn quanh viện của con. Rõ ràng đây không phải lần đầu hắn vào. Con rất nghi ngờ, người nhìn chằm chằm vào con ngày hôm qua cũng chính là hắn."
"Thật là vô lý, thật là vô lý hết chỗ nói."
Giang lão thái gia vô cùng tức giận.
Ngay trong nhà mình, vậy mà lại trà trộn vào một người mà ông hoàn toàn không quen biết, hơn nữa kẻ đó còn am hiểu về Giang gia hơn cả ông!
Đây chẳng phải là muốn tức chết người sao?
Hơn nữa, họ ở đây chẳng phải sẽ rất nguy hiểm sao?
Đây là Giang gia, đây là nhà của chính họ!
Nhà của mình mà lại khiến nó nguy hiểm đến mức này, họ ở lại đây còn có ý nghĩa gì nữa!
"Tra, nhất định phải tra cho ra! Chắc chắn có người trong Giang gia tiếp ứng cho hắn, nếu không sao hắn có thể vào được?"
"Không, ông nội," Giang Lục thiếu nói: "Con nghi ngờ hắn không phải mới vào, mà là hắn đã luôn sống trong Giang gia chúng ta."
"Cái gì? Luôn sống trong Giang gia?"
"Đúng vậy, cho nên hắn mới có thể sớm như vậy đã nhìn chằm chằm vào cửa sổ nhỏ."
Nhiệm vụ của kẻ này có lẽ là tới để theo dõi Giang Tiêu.
Hôm qua một lần, hôm nay cũng tới từ sớm, nhưng khả năng cảm ứng của Giang Tiêu cực mạnh, nên cô lập tức phát hiện ra ngay.
Nếu không thể phát hiện ra, chẳng phải kẻ này sẽ cứ trốn trong Giang gia để theo dõi Giang Tiêu mãi sao?
Đây vẫn chưa phải là điều đáng sợ nhất, điều đáng sợ nhất là đã có một kẻ này, thì rất có thể còn có những kẻ khác, hai người, ba người, hoặc nhiều hơn thế nữa.
Những kẻ này đều trốn trong Giang gia, mà ông, một chủ nhân của Giang gia lại chẳng hề hay biết gì.
Nghĩ tới thôi cũng khiến người ta rùng mình.
Giang lão thái gia càng nghĩ càng cảm thấy phẫn nộ và đau buồn.
"Đuổi đi, lần này ta đã nhìn rõ, cũng đã nghĩ thông suốt rồi, đuổi hết ra ngoài."
Ông nhắm mắt lại, vịn lấy trán, chỉ cảm thấy mình bị tức đến mức đầu óc muốn choáng váng.
Giang Tiêu vội đỡ lấy ông, khuyên nhủ: "Thái gia gia, người không cần vì mấy kẻ này mà tức giận, hãy thả lỏng một chút. Nếu tức hỏng thân thể, người đau lòng cũng chỉ có vài người chúng con thôi."
"Đúng, đúng." Giang lão thái gia vỗ vỗ mu bàn tay cô, thở dài nói: "Nghĩ lại cả đời ta đều bôn ba vì Giang gia, kiếm tiền nuôi sống cả đại gia đình này, mỗi dịp lễ tết trong nhà bao nhiêu đứa trẻ đều phải tặng quà đưa lì xì, chúng nó có chút chuyện gì, ta đều dốc sức xử lý giúp, đứa nào đến nói với ta thiếu tiền, ta cũng không nói hai lời liền đưa ngay, từ trước đến nay chưa từng ghi chép lại những khoản đó. Rốt cuộc là vì cái gì chứ? Nuôi phải đám bạch nhãn lang này."
Tối qua ông còn chưa ngủ ngon.
Sau khi nói chuyện với Giang Lục thiếu và Giang Tiêu xong, trong lòng ông vẫn luôn có chút giằng xé. Tối qua nằm xuống rồi vẫn còn đang nghĩ, liệu có thể giữ lại ai, ai là người thực sự có hoàn cảnh khó khăn hơn.
Vẫn còn đang nghĩ, nếu như có ai đến khóc lóc kể khổ với ông, ông nên đối mặt và xử lý như thế nào.
Còn lo lắng nếu làm ầm ĩ thế này, cả Giang gia sẽ đại loạn, cũng sẽ ảnh hưởng đến việc kinh doanh của Giang gia, khiến lòng người ly tán, gia đình coi như cũng tan đàn xẻ nghé.