Kiếp trước Quế Anh cũng từng tới quậy phá mấy lần, nhưng lúc đó Khương Tiểu đang sốt mê man, căn bản không để tâm đến. Đợi đến khi cô khỏi bệnh, ông bà ngoại đã bị bà ta làm cho không chịu nổi, đành phải bồi thường cho nhà họ Đinh một súc vải terylene, lại còn gom góp cả rổ trứng gà mang sang cho người ta.
Đồng thời, một lời đồn đại về cô cũng lan truyền khắp nơi.
Chỉ cần nghĩ đến lời đồn đó và những chuyện sau này, lửa giận trong lòng Khương Tiểu lại bốc lên ngùn ngụt. Cô gắng gượng ngồi dậy, xuống giường rồi đi về phía cửa.
Lúc này, trong nhà chính họ Khương lại có một người bước vào. Đó là người nhà họ Khương bên cạnh, Tống Hỷ Vân, vợ cháu trai của Khương Tùng Hải.
Vừa vào cửa, cô ta đã đảo mắt nhìn quanh một vòng, sau đó khẽ nhướn đuôi mắt.
“Ôi chao, tôi nói này chị Quế Anh, chị tới đây làm gì thế? Giờ này không đi nấu cơm à? Anh Đại Cường từ ngoài đồng về mà không có cơm ăn thì lại sốt ruột cho xem.”
Người dân vùng sơn cước ăn cơm sớm, thường thì tầm năm giờ hơn là đã chuẩn bị ăn rồi.
Tống Hỷ Vân vốn tính lười biếng, thường xuyên đến giờ này là chạy sang đây hóng hớt, tiện thể xem nhà chú hai, thím hai ăn gì, nếu có món ngon thì sẽ tìm đủ mọi cách xin một ít mang về.
Mẹ chồng cô ta biết rõ tính này nhưng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
“Liên quan cái rắm gì đến cô!” Quế Anh đang cơn giận dữ, nghe vậy liền lườm một cái, không chút nể nang đáp trả. Chồng bà ta có cơm ăn hay không thì liên quan gì đến Tống Hỷ Vân?
Tống Hỷ Vân bĩu môi nhưng cũng chẳng giận, đảo mắt một vòng rồi đi về phía bếp.
“Thím hai, để cháu nhóm lửa cho.”
Cát Lục Đào lúc này chẳng buồn để ý đến cô ta, thấy Quế Anh vẫn muốn xông vào phòng trong của Khương Tiểu, bà liền lập tức chắn trước mặt đối phương.
“Quế Anh à, có chuyện gì thì đợi Tiểu Tiểu khỏe lại rồi hãy nói, cô thấy thế được không?”
“Không được!” Quế Anh trừng mắt, giơ tay đẩy mạnh bà một cái. “Đã hai ngày rồi, ai biết được con nhỏ chết tiệt kia còn nằm lì đến bao giờ? Tôi nói cho bà biết, đừng tưởng giả bệnh là có thể không đền bù! Đại Ni nhà tôi mốt phải đi trấn trên, không có bộ quần áo mới đó thì không xong đâu!”
Bà ta dáng người đẫy đà, sức lực lại lớn, cú đẩy này khiến Cát Lục Đào ngã nhào ra sau.
Khương Tùng Hải vội vàng đỡ lấy bà, đổ mồ hôi hột vì sợ. Nếu bà mà ngã xuống, đập đầu vào đâu thì chẳng phải chuyện đùa.
Ông quát Quế Anh: “Tôi nói này người nhà Đại Cường, cô nói chuyện thì cứ nói chuyện, sao lại động tay động chân?”
“Ai bảo bà ta ngăn cản tôi?” Quế Anh vốn cũng có chút chột dạ, thấy người đã được đỡ lại, không thực sự ngã xuống, bà ta liền lập tức lấy lại vẻ ngang ngược, ưỡn ngực, thách thức Khương Tùng Hải: “Không thì ông đẩy lại tôi xem nào?”
Bà ta gào lên: “Tôi muốn để cho tất cả mọi người cùng xem, nhà họ Khương này lòng lang dạ sói đến mức nào! Đại Ni nhà tôi có lòng tốt cứu người, quần áo còn bị kéo rách, thế mà con nhỏ nhà họ Khương vẫn giả bệnh không chịu đền bù! Biết thế tôi đã bảo Đại Ni nhà tôi đừng có lo chuyện bao đồng, để mặc cho nó bị quỷ nước dưới suối lôi đi luôn cho rồi…”
Câu cuối cùng này quả thực đã chạm vào tử huyệt của Khương Tùng Hải, ông lập tức giơ tay lên, nghiến răng định tát một cái.
Đây là đang nguyền rủa cháu gái ông chết đuối đấy!
Quế Anh thấy ông giơ tay lên, liền lập tức ưỡn ngực áp sát vào, hung hăng ép người, tiếp tục gào khóc: “Ông còn muốn đánh người à? Hôm nay tôi cứ nói thẳng ở đây, không đền quần áo cho nhà tôi thì tôi không xong với các người đâu! Ông muốn động tay đúng không? Đến đây, đến đây! Đánh đi!”
Dáng người bà ta vốn đẫy đà, vòng một lại khá đồ sộ, tư thế ưỡn người này khiến bộ ngực căng tròn như đập thẳng vào tay Khương Tùng Hải vậy.
Tống Hỷ Vân vừa mới mở nắp nồi, nghe vậy liền quay đầu nói chêm vào một câu: “Chú hai, chú không thể động thủ đâu, đánh phụ nữ là bị người trong thôn dùng nước bọt dìm chết đấy!”
Khi Khương Tiểu vén rèm cửa bước ra thì thấy Quế Anh đang ỷ thế hiếp người, hếch cằm ép sát vào ông ngoại, còn ông ngoại thì mặt đỏ gay, đang bị bà ngoại kéo chặt lại.
Hốc mắt Khương Tiểu nóng lên, cô lao thẳng về phía Quế Anh, dùng vai húc mạnh vào bộ ngực đầy đặn của đối phương.