Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 7666 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 77
Cây Trà Khác Biệt

❊ ❊ ❊

Tất nhiên, ngoài dược liệu, nếu có thêm sơn vật gì khác cũng được, đã vào núi rồi thì Khương Tùng Hải cũng sẽ không khờ dại mà chỉ chăm chăm vào thảo dược.

Đi thêm một đoạn, đường núi bắt đầu dốc hơn lúc trước.

Hơn nữa, khác với cảnh núi non hoa nở rộ dưới chân núi, lên cao một chút liền thấy cảnh sắc thanh kỳ.

Dù có đường, nhưng ngoài Khương Tùng Hải ra thì cơ bản chẳng có ai đi cả, nên đường rất hẹp, có vài đoạn còn bị cỏ dại che lấp.

Bên đường thỉnh thoảng có những tảng đá núi mang tư thế thanh nhã, hoặc vài cây dại cho trái, lớp lá rụng rất dày, ngước mắt nhìn lên, bầu trời bị những cành cây cao lớn sum suê cắt vụn.

Đủ loại lá cây, thực vật với đủ mọi tư thế.

Khương Tiểu cảm thấy cái gì cũng mới mẻ, đồng thời cũng cảm thấy buồn cười, mình là người dân thôn núi, vậy mà trước giờ chưa từng lên núi, nói ra quả thật là trò cười.

Cho nên, bây giờ dù chưa thu hoạch được gì, nhưng Khương Tiểu đã thấy chuyến đi này không hề uổng phí.

Tất nhiên, dược liệu vẫn phải tìm.

"Tiểu Tiểu, có mệt không?"

"Không mệt ạ."

Khương Tùng Hải hơi ngạc nhiên quay đầu nhìn Khương Tiểu một cái.

Hai ông cháu cũng đã đi được gần một tiếng đồng hồ, mà còn là nửa tiếng đi đường núi, nếu là trước đây, Khương Tiểu đã sớm đỏ hoe mắt kêu mệt kêu đau chân rồi, sao lúc này lại bảo không mệt?

Ông cho rằng chắc chắn là Khương Tiểu sợ ông lo lắng nên mới không nói thật.

"Đi thêm vài bước nữa, ở đó có một vạt trà dại, giờ này chắc vẫn còn đang nở hoa."

Khương Tiểu có chút dở khóc dở cười, chẳng lẽ ông ngoại muốn dẫn cô đến ngắm hoa?

Tuy nhiên, một vạt hoa trà chắc sẽ rất đẹp, ngắm nhìn cũng tốt.

"Ở vạt đó còn có mấy loại thảo dược, lát nữa ông ngoại dạy cháu nhận biết."

Nghe vậy, mắt Khương Tiểu sáng rực lên.

Đã leo núi nửa tiếng rồi, ông ngoại vẫn chưa ra tay, Khương Tiểu có chút thất vọng. Trước đó nghe nói Bách Cốt Sơn cả núi đều là bảo bối, cô còn tưởng vừa lên núi là có thu hoạch ngay chứ.

Đi thêm khoảng bảy tám phút, mắt Khương Tiểu sáng lên.

Một vạt hoa trà đang nở rộ, những đóa hoa đỏ thắm với các sắc độ đậm nhạt khác nhau trông thật diễm lệ kiều mị, cánh hoa chồng lớp, rực rỡ như gấm vóc.

Trước đây cô từng thấy hoa trà trong công viên, được trồng nhân tạo, số lượng cũng không nhiều, hoàn toàn không mê người như vạt hoa dại trước mắt này.

Tay Khương Tiểu lại ngứa ngáy, cô thấy mình lại có thêm một nơi để vẽ tranh rồi.

"Ông ngoại, những bông trà này đẹp quá, chúng sẽ nở đến bao giờ ạ?" Khương Tiểu ánh mắt rực rỡ chạy tới, ghé sát vào ngửi hương hoa.

"Hoa trà bình thường chỉ có kỳ nở từ tháng Một đến tháng Tư," Khương Tùng Hải lấy xẻng từ trong gùi ra, đã chuẩn bị tìm thảo dược, "Nhưng khí hậu bên chúng ta tốt, Bách Cốt Sơn có linh khí, kỳ hoa kéo dài hơn một chút, ước chừng đến đầu tháng Năm vẫn còn nở."

Nếu không thì tại sao ông luôn bảo Bách Cốt Sơn là núi báu?

Trước đây ông từng thấy nhiều loại thảo dược dù đã qua kỳ nở hoa vẫn còn ra hoa, quả kết ra còn to hơn bình thường, nên ông mới nói Bách Cốt Sơn nơi nào cũng là báu vật.

Khương Tiểu mừng thầm, vẫn còn thời gian để cô kiếm tiền mua giấy vẽ. Vẽ ký họa là nhất định phải làm!

"Tiểu Tiểu, cháu nghỉ ngơi một lát, đừng chạy lung tung, để ông ngoại tìm thảo dược." Khương Tùng Hải nhìn quanh một lượt, thấy không có gì nguy hiểm mới dặn dò Khương Tiểu một câu.

Đến nơi này thì chắc vẫn không có vấn đề gì.

Trước khi ra khỏi nhà, ông đã dán hai miếng cao đuổi rắn lên bắp chân Khương Tiểu, rắn nhỏ thông thường cũng sẽ tránh né.

Đây là thứ đã chuẩn bị từ tối qua, loại cao đuổi rắn này cũng là do ông tự chế, chỉ nhà họ Khương mới có. Nếu không có thứ này, bản thân Khương Tùng Hải cũng chẳng dám tùy tiện lên Bách Cốt Sơn.

Khương Tiểu đương nhiên đồng ý.

Tuy nhiên, Khương Tùng Hải vừa quay người đi, Khương Tiểu liền nhìn thấy phía bên kia vạt hoa trà này, có một cây trà khác biệt hẳn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:64
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.