Nếu không phải Khương Tiểu đang vội lên núi, chắc chắn cô đã bốc nắm cát nhét vào miệng bà ta rồi.
Thế nhưng, cô không muốn dây dưa với Hà Lai Đệ, lại chẳng hề ảnh hưởng đến việc cô nắm lấy cơ hội ly gián tình cảm giữa Khương Tùng Hải và nhà họ Khương cũ.
Đôi mắt xoay chuyển, cô khẽ cúi đầu, vươn tay kéo nhẹ vạt áo Khương Tùng Hải, giọng nói nghẹn ngào, nghe vô cùng tủi thân.
"Ông ngoại, ông nói xem bác dâu đang bảo vệ con hay đang làm tổn thương con đây?"
Khương Tùng Hải khựng lại, ngay sau đó tim ông thắt lại một cái.
Hà Lai Đệ là loại đàn bà đanh đá ở thôn quê, mấy câu chửi bới dơ bẩn đó bà ta có thể thốt ra bất cứ lúc nào, nhưng Khương Tiểu đang yên đang lành vừa mới ra khỏi cửa, chẳng đắc tội cũng chẳng chọc giận gì bà ta, mà lại phải nghe câu đó, sao mà không tủi thân cho được?
Đừng nói đây là cháu gái nhỏ của bà ta, dù là người dưng nước lã, đối với một cô bé mà nói ra những lời như vậy cũng quá thất đức!
Đại tẩu nhà ông như vậy, thật sự có thể dựa dẫm để bà ta bảo vệ Khương Tiểu sau này sao?
Khương Tùng Hải nghĩ đến đây thì không thể không thừa nhận, tối qua Khương Tiểu nói rất đúng.
Trong lòng ông có lửa giận, giọng điệu cũng vì thế mà trở nên gắt gỏng.
"Đại tẩu sáng sớm ngủ dậy chắc là chưa đánh răng nhỉ!"
Nói xong câu này, ông kéo Khương Tiểu ra cửa, không hề quay đầu lại.
Hà Lai Đệ ngẩn người hồi lâu mới phản ứng lại, Khương gia lão nhị thật sự đã dám ngang nhiên vặn lại bà ta!
Bà ta lập tức vỗ đùi gào lên: "Khương lão nhị, ông uống nhầm thuốc súng rồi à! Ông quay lại nói cho rõ ràng xem, cái gì gọi là tôi chưa đánh răng?"
Nếu là trước kia, Khương Tùng Hải thực sự sẽ dừng lại, bị bà ta mắng vài câu rồi lại tự thấy mình đúng là sai thật, cuối cùng chỉ có thể xin lỗi.
Nhưng lần này Khương Tùng Hải lại chẳng hề quay đầu, chỉ coi như không nghe thấy, dắt tay Khương Tiểu sải bước rời đi.
Khương Tiểu cảm thấy trong lòng vô cùng sảng khoái.
Bị mắng một câu cũng chẳng mất cọng tóc nào, nhưng có thể khiến ông ngoại từng bước nhận rõ bộ mặt thật của đám người nhà họ Khương cũ, thì vẫn là đáng giá!
Cho đến khi họ ra khỏi thôn, đi trên cánh đồng, sắc mặt Khương Tùng Hải mới dịu lại đôi chút.
Ông thở dài một tiếng, vươn tay xoa đầu Khương Tiểu, nói: "Tiểu Tiểu à, làm con tủi thân rồi, bác dâu con bà ấy..."
Khương Tiểu ngắt lời ông: "Ông ngoại, trong lòng con, chỉ có ông và bà ngoại mới là người nhà của con!"
Khương Tùng Hải ngẩn ra một chút, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, ông vẫn còn một đứa con trai mà, đó là cậu của Tiểu Tiểu...
Chỉ là Khương Tiểu không cho ông cơ hội nói ra.
Cô đeo gùi nhỏ chạy về phía Bách Cốt Sơn, vừa quay đầu gọi: "Ông ngoại, đi nhanh lên ạ."
Khương Tùng Hải đè nén ý nghĩ đó xuống.
Dưới chân Bách Cốt Sơn là con suối Vô Danh.
Suối Vô Danh thì Khương Tiểu dĩ nhiên không lạ lẫm gì, nhưng Bách Cốt Sơn thì cô thật sự chưa từng bước chân lại gần lấy một bước.
Qua khỏi suối Vô Danh, còn có một ngọn đồi nhỏ, phải đi vòng qua ngọn đồi này mới là chân núi Bách Cốt thực sự.
Nghe nói ngọn đồi nhỏ này còn là do con người tạo ra.
Nghe đồn là chuyện từ mấy chục năm trước, lúc đó người trong thôn còn khá mê tín, trong thôn có một bà đồng nói rằng, Bách Cốt Sơn này quá nhiều oan hồn, âm khí quá nặng, không thể để trực diện hướng về phía thôn, phải làm cái gì đó chắn lại.
Thế là, cả thôn đều bị gọi đến giúp một tay, gánh đất từ núi khác đến, đắp thành một gò đất nhỏ trước Bách Cốt Sơn, rồi trồng thêm mấy cây lê cây đào.
Mấy chục năm trôi qua, trên sườn đồi cũng đã mọc đầy cỏ dại, hình thành nên một ngọn đồi nhỏ chẳng thể gọi là núi.
Người trong thôn căn bản không ai qua bên phía suối Vô Danh, lại có ngọn đồi nhỏ này chắn ngang, nên thật sự chẳng ai biết chân núi Bách Cốt bên kia rốt cuộc trông như thế nào.
Còn nhìn lên trên, Bách Cốt Sơn là vách đá rừng rậm, cũng chẳng nhìn thấy gì, dưới tác động của tâm lý, họ đều cảm thấy nơi đó âm khí nặng nề.
Khương Tiểu ban đầu cũng tưởng rằng vòng qua ngọn đồi nhỏ sẽ thấy một ngọn núi u ám, kết quả cảnh sắc trước mắt lại khiến cô kinh ngạc mở to mắt không dám tin.