Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 7666 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43
Họa Thủy Đông Dẫn

❊ ❊ ❊

Khương Tiểu nghe thấy tiếng của Khương Bảo Hà vẫn không kiềm được mà run lên một cái.

Sự tàn nhẫn và bạo lực trong máu Khương Bảo Hà còn nghiêm trọng hơn cả những gì cô tưởng tượng.

Vừa rồi suýt chút nữa cô đã bị ông ta đánh tàn phế.

Sức mạnh của một người đàn ông khỏe mạnh, quanh năm làm lụng vất vả khi dồn hết sức bình sinh vung đòn gánh giáng xuống thật đáng sợ. Khương Bảo Hà vừa rồi đúng là chẳng hề nể nang một chút nào.

Mặc dù có lẽ ông ta chưa từng nghĩ tới việc đánh như vậy thật sự có thể đánh chết cô.

Khương Tiểu chỉ run lên một cái, vợ Thạch Tráng đã nhìn thấy, bà lập tức chắn trước mặt Khương Tiểu, trừng mắt nhìn Khương Bảo Hà.

“Khương Bảo Hà, ông còn là con người không hả? Đây là cháu gái ngoại của ông đấy!”

Khương Tiểu không ngờ vợ Thạch Tráng lại có hành động như vậy, cô sững người một chút.

Cô chạy về hướng này thực ra là có kế hoạch, vòng qua cái ao này chính là tòa nhà dân quân, ở đó sẽ có dân quân nhân dân, tức là những người cùng đội với Diêu Thông và Tùng Vệ Dân.

Kế hoạch ban đầu của cô là chạy tới tòa nhà dân quân rồi chịu vài đòn, tới lúc đó dân quân trong thôn chắc chắn sẽ ra mặt ngăn cản Khương Bảo Hà, cô sẽ được cứu.

Thế nhưng cô lại một lần nữa đánh giá quá cao thân thể ốm yếu này của mình, đánh giá quá cao thể lực của bản thân, chạy tới nhà Thạch Tráng cô đã không chạy nổi nữa rồi.

Việc vợ Thạch Tráng có thể che chở cho cô như vậy khiến Khương Tiểu rất bất ngờ.

Bởi vì các cô gái lớn và những nàng dâu nhỏ trong thôn đều sợ ông ta, nhìn thấy ông ta đều phải đi đường vòng, tránh không kịp, ai dám đắc tội với ông ta chứ?

Bị loại đàn ông này nhắm tới là một chuyện vô cùng đáng sợ.

Vợ Thạch Tráng tên là Hướng Minh Anh, gả tới thôn Tứ Dương chưa đầy nửa năm, là người thôn Dương Khanh.

Khương Tiểu nhớ năm nay cô ấy mới hai mươi mốt tuổi, dáng người khỏe khoắn, ngũ quan xinh đẹp, chỉ là làn da hơi đen một chút, tết hai bím tóc vừa dài vừa dày.

“Biết nó là cháu ngoại tao mà mày còn xen vào việc của người khác à?” Con mắt độc nhất của Khương Bảo Hà lộ ra ánh nhìn âm trầm, quét qua bộ ngực của Hướng Minh Anh, “Là Thạch Tráng tối qua chưa làm cho mày sướng hả?”

Mặt Hướng Minh Anh lập tức đỏ bừng, xấu hổ phẫn nộ tới mức toàn thân run rẩy.

Phụ nữ sợ Khương Bảo Hà chính là sợ cái miệng thối này của ông ta, nói chuyện với loại người này, chỉ cần sơ sảy một chút là sẽ bị sỉ nhục.

“Ông, ông vô sỉ!” Hướng Minh Anh dù có xấu hổ phẫn nộ tới đâu cũng chỉ có thể mắng được câu này.

Khương Tiểu đã hồi phục được một chút thể lực, cố gắng đứng dậy, ngược lại kéo Hướng Minh Anh ra sau lưng mình, mặc dù cái thân hình nhỏ bé này của cô căn bản không che nổi Hướng Minh Anh cao mét sáu mấy.

Cô không muốn liên lụy người khác.

Huống chi đây là người đầu tiên đứng ra che chở trước mặt cô để cản Khương Bảo Hà.

Thấy cô lộ mặt, Khương Bảo Hà lại giơ đòn gánh lên, nở một nụ cười âm hiểm, “Mày mau ra đây cho tao, bằng không thì...”

Khương Tiểu lại đột nhiên hét lớn về phía sau ông ta: “Thím Thái Vân!”

Thím Thái Vân chính là góa phụ Lưu, mẹ của Kỷ Đức Sinh.

Khương Bảo Hà lập tức quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Lưu Thái Vân đang xách một chiếc giỏ tre, định lặng lẽ đi vòng qua cạnh nhà Thạch Tráng, con mắt còn lại lập tức sáng lên.

“Thím Thái Vân, cậu hai cháu muốn đánh chết cháu!” Khương Tiểu lại hét lớn.

Mấy ngày nay Khương Bảo Hà bị Lưu Thái Vân quyến rũ tới ngứa ngáy trong lòng, cứ đinh ninh rằng mình có cơ hội với bà ta, người âm trầm hung ác như vậy cũng có chút tâm tư muốn thể hiện tốt một chút trước mặt người trong lòng.

Nghe thấy Khương Tiểu gọi như vậy, lập tức vứt đòn gánh xuống, quát cô một tiếng: “Mày nói bậy bạ gì đấy? Tao là cậu mày, sao có thể đánh chết mày được?”

“Cậu hai không đánh cháu nữa à?”

Khương Tiểu lập tức bò dậy, nhanh tay cầm lấy đòn gánh, vừa lùi về phía đường cũ vừa hỏi: “Vậy bây giờ cậu định đi giúp thím Thái Vân xây chuồng heo hả?”

Trước đó cô chủ động đưa đòn gánh cho Khương Bảo Hà làm “hung khí” chỉ là muốn bản thân trông thê thảm nguy hiểm hơn một chút, bây giờ hối hận muốn chết, nhưng sao cô có thể biết Khương Bảo Hà lại thực sự tàn nhẫn tới vậy.

“Xây chuồng heo cái gì! Nhà tôi không cần giúp!” Lưu Thái Vân trừng mắt nhìn Khương Tiểu, hận tới mức nghiến răng nghiến lợi.

Con nha đầu chết tiệt Khương Tiểu này sao lại biết bà ta định tìm người xây một cái chuồng heo để nuôi lợn chứ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:30
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.