Mặc dù họ không có tình cảm gì với những người khác trong nhà họ Giang, hơn nữa cũng đã nhiều năm không mấy khi gặp mặt chính thức.
"Con biết rồi, con biết rồi mà, ba cũng dặn con mấy lần rồi, con đâu phải đứa trẻ chẳng hiểu chuyện gì đâu." Lê Giai Kiệt không cho là đúng đáp lại.
"Thể dục ở trường của hai cậu thế nào? Khả năng vận động ra sao?" Mạnh Tích Niên đột nhiên hỏi.
Anh em nhà họ Lê khựng lại, sao tự nhiên lại hỏi cái này?
Mạnh Tích Niên nói: "Thân phận của hai cậu và Tiểu Tiểu đều không bình thường, cho nên dọc đường phải cẩn thận một chút. Nếu gặp phải chuyện gì, không mong hai cậu giúp đánh nhau, nhưng đến lúc cần chạy thì phải chạy được, không được phép cản chân Tiểu Tiểu."
Giang Tiêu: "..."
Mạnh Ác Bá!
Họ là con trai của Lê Hán Trung đấy!
Còn nữa, cũng là con trai của cô cô cô ấy.
Nói chuyện với họ như vậy là có ý gì cơ chứ?
Nếu để vợ chồng Lê Hán Trung nghe thấy, chẳng phải sẽ có ý kiến với anh sao?
Giang Tiêu ôm trán.
Thế nhưng Mạnh Tích Niên thật sự nghĩ như vậy.
Nếu gặp nguy hiểm, hai anh em này ít nhất cũng phải chạy được, đừng để đến lúc cần chạy thì chân nhũn ra lại bắt Giang Tiêu phải kéo họ đi. Nếu họ cản chân cô, sau này anh chắc chắn sẽ không để Giang Tiểu Tiểu đưa hai người họ đi đâu cả, không cho phép đi bất cứ đâu hết.
Lê Tuấn Văn và Lê Giai Kiệt nhìn nhau, ban đầu đều tưởng mình nghe nhầm.
Nhưng đợi đến khi họ phản ứng lại mới biết Mạnh Tích Niên nói là thật.
"Ba cháu chưa bao giờ bắt chúng cháu chỉ biết làm mọt sách, cho nên chúng cháu đều phát triển toàn diện cả đức, thể, trí, vì vậy thể dục của chúng cháu tất nhiên cũng rất cừ," Lê Giai Kiệt vừa khua tay vừa nói, nhìn thấy ánh mắt có vẻ không tin lắm của Mạnh Tích, cậu ta lại yếu ớt bổ sung thêm một câu: "Ít nhất là nếu phải chạy trốn thì đảm bảo không cản chân."
"Ừ." Mạnh Tích Niên nhàn nhạt ừ một tiếng.
Nhưng Lê Giai Kiệt lập tức nói tiếp: "Nhưng tại sao chúng cháu phải chạy trốn ạ? Cháu nghe nói chị cháu võ công rất giỏi, đặc chủng binh cũng không đánh lại chị ấy! Nếu có ai không có mắt, cứ để chị cháu đánh họ không phải là xong sao?"
Giang Tiêu "phụt" một tiếng bật cười.
Lê Tuấn Văn túm lấy cổ áo sau của em trai, kéo cậu ta ra sau lưng mình.
"Được rồi, em đừng có làm mất mặt nữa, bớt nói vài câu đi."
Giai Kiệt chính là cái tính cách hiếu động, làm thế nào cũng không đè xuống được.
Nhưng họ sao có thể tùy tiện đánh người chứ?
Họ cũng phải rất chú ý đến lời nói và hành động của mình mới được.
Có lẽ vì bình thường phải đeo mặt nạ sống trước mặt người ngoài, cho nên trước mặt người mà mình tin tưởng, Lê Giai Kiệt mới buông thả bản thân như vậy.
Nếu cậu ta thể hiện bộ dạng này trước mặt một người thì có nghĩa là cậu ta rất thích và tin tưởng người đó.
"Được rồi, chúng ta cũng sắp xuất phát rồi." Giang Tiêu xoay người nhìn về phía Mạnh Tích Niên, "Tích Niên ca, tầm bốn ngày nữa em sẽ về, nhà cửa giao lại cho anh nhé."
Thạch Tiểu Thanh ở bên cạnh nghe thấy câu này của cô, biết là cô đang nói đến mình. Nếu không thì trong nhà còn gì phải lo lắng nữa.
Môi cô mấp máy.
Thực ra từ tối qua cô đã luôn suy nghĩ, không biết mình có thể đi theo Giang Tiêu đến D Châu hay không.
Một là cô cũng đã lâu không về D Châu, hai là cô cũng nhớ Lục thiếu rồi.
Thế nhưng đấu tranh tư tưởng suốt cả đêm, cô vẫn ngại không mở lời với Giang Tiêu.
Giờ thấy cô sắp đi, Thạch Tiểu Thanh lại không kìm lòng được.
Cô bất giác tiến lên một bước.
Còn chưa kịp nói gì, Giang Tiêu đã nhìn về phía cô, nói với cô: "Mẹ, mẹ không được đi."
Thạch Tiểu Thanh: "..."
Giang Tiêu làm sao biết được cô muốn nói chuyện này?