Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 15570 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4342
Cùng Nhau Từ Chối

❊ ❊ ❊

Giang Lục thiếu khẽ cau mày.

"Con và Tích Niên chẳng phải đã từng nói là dù có chuyện gì cũng sẽ không giấu đối phương sao?"

"Con đâu có muốn giấu, chỉ là nói chậm với anh ấy hai ngày thôi mà. Hơn nữa, hiện tại chúng ta cũng chưa xác định Mã Hàn Sơn chính là người đó, có lẽ ông ta chỉ là dùng loại nước hoa giống người đó thôi."

Lúc này Đinh Hải Cảnh tăng âm lượng ho khan hai tiếng.

Giang Tiêu và Giang Lục thiếu không nói tiếp nữa, vì nhìn về phía đó, họ đã thấy có người đi tới.

"Chúng ta vào trong trước đi. Tiểu Tiểu, nếu lát nữa con lại thấy..."

"Con không sao rồi, vừa rồi chỉ là nhất thời quá chấn kinh thôi." Giang Tiêu biết Lục thiếu đang hỏi gì, là lo lắng lát nữa sau khi nhìn thấy Mã Hàn Sơn, cô có lại mất kiểm soát khiến Mã Hàn Sơn phát giác ra điều gì bất thường hay không.

Thế nhưng hiện tại cô đã bình tĩnh trở lại, hơn nữa cũng biết Mã Hàn Sơn chưa chắc đã thật sự là người của kiếp trước, tự nhiên sẽ không giống như trước nữa.

"Lục thiếu, Vương lão và mọi người đều đang tìm ngài đấy." Người tới lên tiếng gọi về phía này.

"Vào ngay đây."

Giang Lục thiếu đáp lại một câu, rồi nói với Giang Tiêu: "Hay là để Tiểu Đinh đưa con về trước."

"Không cần đâu, không cần đâu ạ, ba, thật sự không cần đâu."

Giang Tiêu chớp chớp mắt với ông, lộ ra một nụ cười, "Ba xem, con thật sự không sao rồi mà."

Điều cô lo lắng bây giờ là không biết nên giải thích với Đinh Hải Cảnh thế nào.

Với đầu óc của Đinh Hải Cảnh, chắc chắn anh sẽ không tin rằng cô lại tự nhiên chạy ra ngoài như vậy mà không có lý do.

Cho nên nhất định là có chuyện gì đó.

Cô lại còn có biểu cảm như vậy sau khi nhìn thấy Mã Hàn Sơn, cho nên Đinh Hải Cảnh có lẽ cũng đã đoán ra chuyện này có liên quan đến Mã Hàn Sơn rồi.

Quả nhiên, sau khi đi đến bên cạnh Đinh Hải Cảnh, cô liền nghe thấy Đinh Hải Cảnh hạ thấp giọng hỏi thẳng cô một câu: "Mã Hàn Sơn có vấn đề gì sao?"

Câu hỏi này thật đúng là trực diện.

Trực diện đến mức khiến cô nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

"Khó nói à?"

Giang Tiêu hơi do dự một chút, Đinh Hải Cảnh lập tức nói tiếp: "Vậy thì tạm thời không nói, tôi cảm thấy người này tâm cơ rất thâm sâu, cô cẩn thận chút."

Nghe anh nói vậy, lòng Giang Tiêu thấy ấm áp.

Đinh Hải Cảnh vẫn luôn tin tưởng cô như trước, cũng không ép buộc cô.

Điều cần dặn dò cô, anh cũng nhất định sẽ không quên.

"Tôi biết, tôi chỉ là cảm thấy ông ta có chút vấn đề, nhưng vẫn chưa xác thực, đợi đến lúc đó rồi nói sau."

Giang Tiêu có thể nói với anh một câu như vậy, Đinh Hải Cảnh cảm thấy đã đủ rồi.

Trở lại vào trong nhà, máy hát bên trong đã từ từ xoay chuyển, nhạc khiêu vũ chậm rãi trôi ra, không ít khách khứa trong sảnh tiệc đã nhẹ nhàng ôm nhau khiêu vũ.

Họ vừa mới đi vào, Ôn Vân Quân và Ôn Thu Nghi đã tiến lên đón, cứ như thể họ vẫn luôn đứng đây chờ họ vậy.

"Lục thiếu, tôi có thể mời ngài nhảy một điệu được không?" Ôn Thu Nghi nhìn Giang Lục thiếu, trông khá là đa tình.

"Đinh tiên sinh, lúc nãy nói muốn dạy anh khiêu vũ, anh xem, tôi đã xin phép tiên sinh nhà tôi rồi, vẫn luôn ở đây chờ làm thầy của anh, anh sẽ không từ chối cho tôi cơ hội này chứ?" Ôn Vân Quân thì trực tiếp đưa tay về phía Đinh Hải Cảnh, mỉm cười nhìn anh.

"Không được." Câu trả lời của Lục thiếu vô cùng dứt khoát.

"Tôi không muốn học." Ngay cả thần thái của Đinh Hải Cảnh cũng lạnh lùng.

Giang Tiêu đứng bên cạnh nhìn mà suýt chút nữa không nhịn được cười.

Hai chị em nhà họ Ôn này bị bệnh gì vậy? Đều hứng thú với người đàn ông bên cạnh cô sao? Hơn nữa còn đồng thời đi tới mời, đồng thời bị từ chối một cách lạnh lùng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4364
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.