"Anh có phải thấy vết thương bây giờ không còn đau lắm nên cho rằng sắp khỏi rồi đúng không? Đêm qua mình mất bao nhiêu máu mà trong lòng anh không tự biết chút nào à? Có phải muốn đợi đến khi ruột gan phèo phổi tuôn hết ra ngoài thì anh mới chịu yên phận một chút không?"
"Còn nữa, đêm qua em còn chưa kịp nói anh đấy, bị thương thành ra thế này mà anh không biết đường tìm bác sĩ đáng tin cậy để băng bó cho tử tế à? Anh tự mình thắt chặt băng gạc lại rồi nghĩ là không vấn đề gì ư? Khá thật đấy, em còn chẳng gỡ ra nổi đây này, người ngoài nhìn vào còn tưởng anh đang làm điệu, muốn thắt eo cho thon gọn cơ đấy."
"Phụt!" Lê Giai Kiệt vừa bước vào đã nghe thấy Giang Tiêu đang xối xả mắng Thành Thành, nghe đến đây, cậu ta thật sự không nhịn được mà bật cười thành tiếng, càng nghĩ càng thấy buồn cười, cuối cùng cười đến mức không đứng thẳng nổi người.
Thành Thành bị Giang Tiêu mắng đến mức phải đưa tay xoa mũi, không dám hé răng nửa lời, vừa thấy Lê Giai Kiệt bước vào cười mình, mặt mũi tức khắc đen lại.
"Được rồi được rồi, nể mặt anh trước mặt người ngoài chút đi." Anh bất đắc dĩ nói.
Giang Tiêu hừ một tiếng, "Xin lỗi nhé, không phải người ngoài đâu. Giai Kiệt, gọi anh đi."
Lê Giai Kiệt tuy vẫn còn nén cười, nhưng lập tức nghe lời Giang Tiêu, cất giọng trong trẻo gọi một tiếng: "Anh!"
Thành Thành: "......"
Vậy ý là, cô vẫn chưa định nể mặt anh để ngừng mắng anh sao?
Cũng may Giang Tiêu đã không mắng tiếp nữa.
"Làm quen đi, Lê Giai Kiệt, con trai út của cô." Giang Tiêu dừng việc mắng nhiếc lại, giới thiệu cho họ, "Giai Kiệt, đây là Thành Thành, anh trai em."
"Chị, anh của chị cũng là anh của em, em biết mà." Lê Giai Kiệt lập tức hướng về phía Thành Thành gọi thêm một tiếng anh nữa.
"Ừ, chào cậu."
Thành Thành đánh giá Lê Giai Kiệt một cái.
Lê Giai Kiệt lúc mới vào chỉ mải cười, bây giờ mới định thần nhìn kỹ Thành Thành, nhưng vừa nhìn thấy anh, cậu ta liền nhảy dựng lên, chỉ thẳng vào Thành Thành, trố mắt kinh ngạc.
"Anh... anh... anh là......"
Dáng vẻ đó cứ như thể vừa nhìn thấy một người không thể tin nổi vậy.
Giang Tiêu ngẩn người.
Chuyện này là sao?
Lê Giai Kiệt đã kích động hét lớn ra bên ngoài, "Anh, anh! Anh mau vào đây đi!"
"Có chuyện gì vậy?" Lê Tuấn Văn cũng bước vào.
"Anh, nhìn kìa!"
Lê Giai Kiệt lại chỉ về phía Thành Thành.
Giang Tiêu cũng nhìn Thành Thành, rốt cuộc là bị sao vậy?
Trên mặt Thành Thành nở hoa hay sao mà ai cũng nhìn?
Lê Tuấn Văn nhìn về phía Thành Thành, nhìn một lúc cũng đột ngột trố mắt ra, "Là anh?!"
Thành Thành nhếch mép cười.
"Chuyện này là sao? Anh em bị làm sao vậy?"
Lê Giai Kiệt nắm lấy tay cô, "Chị, mấy năm trước chúng em từng gặp chuyện, lúc đi ra ngoài thì đụng độ đám người từng bị bố xử lý, bọn chúng ôm hận trong lòng nên muốn bắt chúng em để trút giận. Lúc đó có người đi ngang qua đã cứu chúng em, một mình anh ấy đánh cho đám người đó tơi bời hoa lá! Sau đó anh ấy chỉ đường bảo chúng em chạy nhanh về nhà, lúc đó bọn em sợ quá nên chẳng kịp hỏi tên anh ấy. Sau khi về nhà bố hỏi, bọn em cũng không nói được người đó rốt cuộc là ai, nên cứ mãi không tìm được ân nhân."
Lê Giai Kiệt vô cùng kích động, nói rất nhanh, "Hóa ra là anh ấy, Thành Thành, Thành đại ca!"
Giang Tiêu ngẩn ngơ.
Cô nhìn Lê Tuấn Văn, rồi lại nhìn Thành Thành, vậy ý là, Thành Thành trước kia từng cứu hai anh em họ sao?
"Đó chắc là chuyện của tám năm trước rồi." Lê Tuấn Văn nói: "Lúc đó em cũng sợ quá nên không để ý, vì đó là lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy."