Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 15570 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4328
Kỹ Nghệ Không Lên Được Mặt Bàn

❊ ❊ ❊

"Cái miệng chó bao giờ mới mọc được ngà voi? Ngươi thử mọc một cái cho ta xem xem."

Chu Thuận ha ha cười lớn, vươn tay nhẹ nhàng đẩy cô ra, trực tiếp bước vào trong cửa.

Lưu Tố Mai trừng mắt nhìn theo bóng lưng của hắn, vội vàng đuổi theo.

"Ta chưa từng thấy vị khách nào kiêu ngạo như vậy! Đẩy chủ nhà ra rồi tự tiện vào cửa!" Cô la lên, "Chu Thuận, ngươi đứng lại cho ta!"

Tối hôm đó, Giang Tiêu cho mọi người về nghỉ ngơi, không hề giữ ai lại trong sân canh chừng.

Chỗ cô còn có bồn tắm, cô dùng hoa trong không gian của mình để ngâm một bồn tắm cánh hoa thơm phức, sau khi đứng dậy cảm thấy toàn thân mình đều thơm nức.

Rất nhanh sau đó, cô nhận được thư của Mạnh Tích Niên.

"Bên cạnh có ai không? Ta chuẩn bị qua đó."

Giang Tiêu vội vàng hồi âm cho hắn, "Không có ai."

Mạnh Tích Niên rất nhanh đã tới nơi.

Hắn vừa xuất hiện liền ôm lấy cô, hôn xuống.

Một nụ hôn qua đi, hắn mới ngửi ngửi trên người cô, "Hôm nay thơm một cách lạ thường. Có phải biết ta sắp đến nên muốn quyến rũ ta không?"

"Chàng còn cần phải quyến rũ sao?" Giang Tiêu mím môi cười, "Suốt ngày cứ như con sói vậy."

Còn quyến rũ nữa thì còn ra thể thống gì?

Mạnh Tích Niên nghe cô nói vậy liền không nhịn được nữa.

"Nàng nói như vậy, ta không làm sói một chút thì chẳng phải khiến nàng thất vọng sao?"

Hắn vươn tay liền cởi quần áo của cô...

Một tiếng sau, hơi thở của Giang Tiêu mới bình ổn trở lại, gối lên cánh tay hắn, chợt nhớ tới chuyện chính.

"Chàng đã gặp thầy chưa?" Cô hỏi.

"Hôm nay có đi, đã gặp thầy Lưu." Mạnh Tích Niên vừa nói, vừa có chút không nỡ rời tay mà vuốt ve trên người cô, làn da cô quá trơn mềm, luôn khiến tay hắn lưu luyến không rời.

"Thầy nói thế nào?" Giang Tiêu lập tức chống nửa người dậy, nhìn hắn.

"Thầy Lưu nói, ông ấy từng tu bổ tranh tàn, nhưng đó là thủ nghệ không lên được mặt bàn, cho nên cũng không nói với nàng."

Thủ nghệ không lên được mặt bàn? Cho nên không nói với cô?

"Ông ấy không nói trước đây đã tu bổ vào lúc nào sao? Tu bổ tranh gì?"

"Không nói, chỉ bảo dù sao nha đầu nàng đến lúc đó trở về chắc chắn cũng không nhịn được mà đi hỏi cho rõ ràng, nên ông ấy lười nói thêm với ta một lần, dù sao có nói với ta đó là tranh gì thì ta cũng chưa chắc đã nhớ được."

Mạnh Tích Niên cảm thấy mình bị thầy Lưu khinh thường, cho rằng hắn là kẻ thô lỗ chỉ biết múa đao múa súng, loại chuyện vẽ vời này hắn chắc chắn là hoàn toàn không hiểu.

Giang Tiêu phụt một tiếng cười ra.

"Nhưng mà ông già đó thật sự rất hiểu ta, thật ra cho dù ông ấy có nói cho chàng biết, đợi ta trở về kinh thành thì nhất định vẫn sẽ đi tìm ông ấy hỏi cho rõ ràng."

Trong lòng cô thở dài một tiếng, cảm thấy Lưu Quốc Anh trước đây chắc chắn đã từng xảy ra chuyện gì đó, cho nên mới đối với việc tu bổ tranh tàn này không bao giờ nhắc tới nữa.

Nếu không, sao có thể không dạy cô một chút?

Cho dù là không học cách tu bổ tranh tàn, nhưng người học vẽ như họ hiểu biết thêm một chút về những chuyện này cũng chẳng có gì sai, đến nhắc cũng không nhắc, vậy thì thật kỳ lạ.

Nếu như ông ấy từng tu bổ qua danh họa nào, lúc giảng bài chắc cũng phải nhắc đến một câu chứ, đâu có ai như ông ấy, từ trước tới giờ chưa từng nhắc đến chuyện tu bổ?

Quá bất thường.

"Ta nghĩ, người ở bảo tàng văn vật cũng không tiện ép buộc ông ấy, ông ấy kiên quyết nói không biết thì ai còn có thể ép ông ấy tu bổ?" Mạnh Tích Niên thấy cô vẫn còn hơi lo lắng, liền an ủi. "Hơn nữa, họ đều biết thầy Lưu là thầy của Giang Tiêu, lại biết Giang Tiêu không phải người dễ chọc, cho nên chắc chắn không dám làm gì thầy Lưu đâu."

Giang Tiêu vừa nghe xong, "Chàng đây là đang an ủi ta sao?"

"Đúng vậy, là an ủi nàng cũng là khen nàng." Mạnh Tích Niên cười trầm thấp.

Giang Tiêu đấm hắn một cái.

Đùa gì vậy không biết.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4228
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.