“Vậy thì tốt rồi.”
Mạnh Tích Niên hôn lên trán cô một cái, “Ước chừng hai ngày này em không về được rồi nhỉ?”
Thành Thành bị thương nặng như vậy, Giang Tiêu có lẽ không yên tâm rời đi.
“Có được không? Em để vài ngày nữa mới về.” Giang Tiêu nhìn anh.
Mạnh Tích Niên gật đầu, “Vừa hay em lúc này về cũng chỉ bận rộn những việc đó, ở đây chăm sóc Thành Thành tuy cũng vất vả, nhưng ít nhất tâm tình còn có thể thả lỏng một chút.”
Những việc ở Kinh thành, cứ để anh lo liệu là được.
Hy vọng đến lúc cô về đã có đầu mối, cũng để Giang Tiêu không cần phải vất vả theo mãi.
“Vất vả cho anh rồi, Tích Niên ca.”
“Những việc đó vốn dĩ là trách nhiệm của anh, chứ không phải của em.” Mạnh Tích Niên vươn tay xoa đầu cô, nói: “Em đấy, lúc nào cũng hay lo nghĩ.”
Giang Tiêu le le lưỡi.
Cô nhìn Mạnh Tích Niên, nói: “Tích Niên ca, sao em lại cảm thấy bây giờ anh dịu dàng hơn trước nhiều vậy?”
Cũng không dễ ghen tuông nữa, hơn nữa chuyện gì cũng không so đo, cô nói về muộn vài ngày, anh cũng đồng ý ngay lập tức.
Mạnh Tích Niên bật cười.
“Đó là vì em xứng đáng.”
“Xem kìa, còn biết ăn nói hơn rồi.”
Mạnh Tích Niên nâng khuôn mặt cô lên, trao cho cô một nụ hôn, đến khi hôn khiến Giang Tiêu có chút mơ màng, anh mới buông cô ra, nói: “Sao em không nghĩ là vì bây giờ anh có thể đến kiểm tra bất cứ lúc nào cơ chứ? Ngoan nào, chăm sóc thì chăm sóc, đừng có quá thân thiết với cái tên Thành Thành kia.”
Anh nói xong lại mổ nhẹ lên môi cô một cái, “Anh đi đây.”
Cho đến khi anh rời đi, Giang Tiêu mới tỉnh táo lại từ nụ hôn nóng bỏng vừa rồi, lại nghĩ đến mấy câu Mạnh Tích Niên vừa nói, ngón tay khẽ chạm vào môi mình, mỉm cười.
Sao cô lại cảm thấy mình càng yêu Mạnh Ác Bá hơn thế này?
Đây thật sự là một chuyện rất nguy hiểm a, vốn dĩ cô tưởng tình cảm của mình dành cho Mạnh Ác Bá đã đến mức sâu đậm nhất rồi, sao còn có thể sâu đậm hơn nữa được chứ?
Nếu cứ theo đà này, sau này cô có yêu anh đến điên cuồng hay không?
Cô đi đến bên giường, nằm sấp xuống, ôm chặt lấy gối.
Có Mạnh Tích Niên nằm ở đây một đêm, cảm giác trên giường đều là mùi hương của anh.
Đinh Hải Cảnh vào sau bữa sáng ngày hôm đó, lúc qua tìm Giang Tiêu hỏi khi nào về mới biết Thành Thành bị thương.
Chuyện Thành Thành tối qua đến đây thì sáng sớm hôm nay anh đã biết, vì Đinh Phú đã nói với anh.
Nhưng không ngờ Thành Thành lại bị thương nặng như vậy.
“Có cần tôi cõng cậu về không?” Đinh Hải Cảnh dựa vào khung cửa nhìn Thành Thành đang tựa vào giường.
“Tôi nghỉ phép rồi, mấy ngày nay không cần về doanh khu.” Thành Thành nói.
Đinh Hải Cảnh xì một tiếng, “Thành đoàn trưởng, cậu rõ ràng biết ý của tôi. Viện của cậu cách đây không xa, cũng chỉ tầm trăm mét.”
Cứ bám lấy chỗ Giang Tiêu làm gì?
“Trăm mét cơ đấy, cái đó thật sự là quá xa, không biết đi một đoạn đường này vết thương của tôi có bị toác ra không.”
“Cho nên tôi mới nói là tôi cõng cậu, không cần cậu đi.”
“Thôi thôi, tôi không muốn làm phiền cậu quá.”
Đinh Hải Cảnh đảo mắt trắng dã.
Có mặt mũi không?
Cứ nhất định phải bám lấy chỗ Giang Tiêu.
Giang Tiêu bưng một đĩa táo đã cắt sẵn tới, đặt bên cạnh Thành Thành, dùng nĩa nhỏ xiên một miếng đưa cho anh, “Hai người đang tán gẫu gì thế?”
“Em bảo cậu ta ra ngoài đi, anh là người bị thương nặng, cậu ta cứ ở đây lải nhải ảnh hưởng anh nghỉ ngơi.” Thành Thành nhận lấy táo, tiện thể cà khịa Đinh Hải Cảnh.
Đinh Hải Cảnh xì một tiếng, xoay người bỏ đi.
Anh còn chẳng buồn xem dáng vẻ vô lại kia của Thành Thành nữa là.