Nhìn ra được hiện tại anh ta tạm thời không muốn nói, hoặc là nơi này không thích hợp để bàn chuyện chính, Giang Tiêu cũng không truy hỏi nữa, gọi một bàn điểm tâm, lại đổi một ấm trà, cùng nhau ăn.
Sau khi ăn điểm tâm xong, Chu Thuận tự nhiên đi theo bọn họ trở về nhà họ Giang.
Chờ đến viện của Giang Tiêu, ngồi xuống trong đình, anh ta mới khẽ thở dài một tiếng, lộ ra chút mệt mỏi.
Trước đó ở bên ngoài anh ta vẫn luôn không thả lỏng được.
Thành Thành và Đinh Hải Cảnh cũng đi tới.
Thành Thành vẫn đang dưỡng thương ở nhà họ Giang, tuy rằng đã có thể đi lại, nhưng cũng chỉ có thể đi chậm rãi, Giang Tiêu căn bản không đồng ý cho anh bước ra nửa bước khỏi cửa nhà họ Giang.
Bây giờ hiếm khi có người tới, anh đương nhiên phải tới góp vui rồi.
“Thuận ca, anh đi đâu về vậy?” Giang Tiêu lấy trà ngon của mình ra, đun nước pha trà.
Hương trà vừa dậy, Chu Thuận liền hít sâu một hơi.
“Vẫn là đồ của đệ muội là tốt nhất, chỉ riêng hương thơm thôi cũng đã rất tuyệt rồi.”
“Cho nên anh không phải cố ý tới để uống trà đâu nhỉ?” Thành Thành thản nhiên hỏi.
Chu Thuận cười một cái, “Không phải tôi còn chưa biết mở lời thế nào, nên mới dạo đầu một chút sao?”
“Thôi đi, có chuyện thì nói, bớt ở đó vòng vo đi.” Thành Thành nhìn mà thấy ngứa mắt.
Chu Thuận nâng chén trà lên, xoay xoay trong tay, nhìn những bông hoa nhỏ vẽ trên đó mà hơi thất thần, một lúc lâu sau mới hoàn hồn lại, nhìn về phía Giang Tiêu.
“Đệ muội, tôi thực sự đang định làm một vụ làm ăn lớn ở phía An Tây, nhưng những việc làm ăn bên đó đều bị một người tên là Bì Lão Cửu kiểm soát rồi, nếu tôi muốn làm, thì phải hạ gục Bì Lão Cửu.”
“Ừm, phía An Tây, tôi nghe nói phong tục dân gian mạnh mẽ, hơn nữa giống như giang hồ vậy, còn có rất nhiều đường dây, mọi người đều kết bè kết cánh, dựa vào bản lĩnh của mình mà làm việc?”
Nói dễ nghe thì là nghĩa khí giang hồ, nói khó nghe thì chính là thói côn đồ.
“Quả thực là vậy. Bì Lão Cửu này dưới tay có rất nhiều người, hơn nữa đều cực kỳ nghe lời hắn, ngay cả những lão đại khác cũng đều phải giữ quan hệ tốt với hắn.” Chu Thuận nói: “Tôi đã tốn rất nhiều công sức mới tiếp cận được Bì Lão Cửu, chỉ cần hắn gật đầu, việc làm ăn của tôi mới có thể bắt đầu được.”
“Hắn không chịu gật đầu?” Đinh Hải Cảnh cũng không nhịn được mà hỏi.
Chu Thuận không nhịn được cười, “Đâu có dễ dàng vậy? Cậu nói xem, tôi là người từ nơi khác đến, chẳng có gì cả, người ta dựa vào đâu mà gật đầu với tôi, để cho tôi tới đó kiếm một mẻ lớn?”
Cũng đúng.
Thành Thành nhíu mày, “Vậy nên anh tới tìm Tiểu Tiểu nhờ giúp đỡ? Tiểu Tiểu không đi An Tây đâu.”
Chu Thuận còn chưa nói gì, nhưng anh tuyệt đối sẽ không để Giang Tiêu tới An Tây.
Nghe nói phía An Tây có nơi còn lưu giữ những hủ tục rất tồi tệ, cũng không thể nói là phong tục, có thể nói là một loại hành vi ác độc, chính là trên đường phố nhìn thấy cô gái xinh đẹp sẽ trực tiếp cướp về nhà thành thân.
Loại hành vi ác độc này tuy nói hai năm nay đã có trấn áp rồi, nhưng vẫn không ngăn được tình thế bên đó không giống như những nơi khác. Ví dụ như người nhà của cô gái bị cướp đi có thể sẽ nghĩ người đã bị cướp đi rồi, mang về cũng không gả được cho người khác, nhà khác nghe tin cô gái này từng bị cướp, cũng sẽ không tới cửa cầu hôn nữa, vậy thì chi bằng cứ gả cho kẻ đã cướp mình luôn cho xong.
Nghe nói, cũng có cô gái tình nguyện.
Tại sao?
Bởi vì bây giờ người có thể cướp gái trên đường phố, nếu không có tiền thì cũng có thế.
Nếu bị gả cho người đàn ông trong nhà nghèo rớt mồng tơi lại còn phải chịu sự bắt nạt của những kẻ có tiền có thế này, thì sớm muộn gì cũng không bảo vệ được bản thân, cho nên chi bằng trực tiếp gả cho kẻ có tiền có thế, như vậy ít nhất cũng có thể sống một cuộc sống bình yên.
Dung mạo như Giang Tiêu, tới An Tây, thì còn ra thể thống gì nữa?