Giang Tiêu vốn dĩ luôn không lên tiếng, cô muốn nghe xem Hồ Tư còn có thể nói ra được những gì.
Nhưng càng về sau, cô càng nghe càng thấy không đúng lắm.
Hồ Tư là người kinh thành, người trong thành, theo lý mà nói cô ta không nên thốt ra được những lời bẩn thỉu khó nghe như vậy, nghe cứ như những lời đay nghiến mà đám bà tám ở nông thôn hay dùng mỗi khi cãi nhau vậy.
Hồ Tư nghe được những lời này từ đâu chứ?
Hơn nữa, vừa nãy cô ta còn nói, bên quán trà và xưởng thủ công còn có hai người đàn ông...
Cô mở quán trà Hữu Thanh Vị, rất nhiều người ở kinh thành đều biết, điểm này thì không có gì lạ, nhưng tại sao lại nhắc đến cả xưởng thủ công nữa?
Phía xưởng thủ công là do Lão Hà đang quản lý.
Tuy gọi là Lão Hà, nhưng thật ra năm nay Lão Hà mới hai mươi tám hai mươi chín, vẫn chưa tới ba mươi.
Người ngoài hoàn toàn không biết đến xưởng thủ công, càng không biết Lão Hà thay cô quản lý xưởng thủ công đó, cho nên khi Hồ Tư nói ra câu này, Giang Tiêu lập tức nắm thóp ngay điểm đó.
Cô đứng dậy, bước về phía Hồ Tư.
Hồ Tư vừa thấy Giang Tiêu bước tới, trong lòng liền giật nảy.
Cô ta lập tức lùi lại, Giang Tiêu bước đến đâu, cô ta lùi đến đó, sắc mặt cũng thay đổi.
“Giang Tiêu, cô còn định đánh người nữa phải không?”
Giang Tiêu sắc mặt không đổi, chỉ có ánh mắt sắc lẹm: “Tôi đánh cô làm gì? Tôi không đánh cô.”
Lần trước cô đã cho Hồ Tư cơ hội, tát cô ta một bạt tai, nếu cô ta biết điều đừng đến gây chuyện với cô nữa, cô sẽ tha cho Hồ Tư.
Nhưng hiện tại những lời cô ta nói đã chạm đến giới hạn của Giang Tiêu.
Mạnh Tích Niên là quân nhân, anh ấy đã đi làm nhiệm vụ, Hồ Tư dám bịa đặt về anh ấy như vậy, nếu Mạnh Tích Niên nghe thấy thì sẽ tức giận đến mức nào?
Hơn nữa, Hồ Tư dám nói như vậy, sau này có lẽ cũng sẽ có người khác bịa đặt về anh, nhiều người như vậy cô quản sao xuể, chi bằng cứ giết gà dọa khỉ trước đi?
Cho nên, cô vươn tay tóm lấy cổ tay Hồ Tư, kéo cô ta ra ngoài cửa.
“Chúng ta đến chỗ Hiệu trưởng lý luận một chút.”
Sắc mặt Hồ Tư đại biến, “Có gì mà phải lý luận? Tại sao phải đến chỗ Hiệu trưởng? Cô đừng tưởng tôi không biết, Hiệu trưởng quan hệ tốt với cô, có chuyện gì ông ấy cũng sẽ đứng về phía cô!”
Cô ta hơi hoảng loạn, không hề suy nghĩ mà hét lên câu này.
Tô Manh vừa nghe, ánh mắt liền tối sầm lại.
Hồ Tư này thật đúng là ngu xuẩn đến tận cùng.
Bây giờ lại nói xấu Hiệu trưởng, cô ta chê mình chết chưa đủ nhanh à?
Quả nhiên, Giang Tiêu lập tức nắm lấy lời của Hồ Tư: “Ồ? Cho nên cô nghĩ Hiệu trưởng của chúng tôi là một tên ngốc không phân biệt phải trái đúng không?”
“Cô chỉ là dựa vào danh tiếng của bản thân và địa vị của nhà họ Mạnh mà thôi...”
“Cho nên cô nghĩ Hiệu trưởng là người khuất phục trước quyền quý và danh lợi à?”
“Chính là như vậy! Ngày nào cô cũng xin nghỉ, Hiệu trưởng cũng không nói gì cô...”
“Đã như vậy, cô có oán khí sâu sắc với Hiệu trưởng đến thế, thì càng phải đến trước mặt Hiệu trưởng nói cho rõ ràng, đi.” Giang Tiêu túm lấy cô ta rồi bước đi.
Hồ Tư sao mà biết được lần này Giang Tiêu hoàn toàn không hành sự theo lẽ thường?
Cô ta đã chuẩn bị xong xuôi, nếu Giang Tiêu đánh cô ta lần nữa, cô ta sẽ mượn đà ngã xuống, sau đó lấy túi tiết gà nhỏ trong túi áo bôi lên trán, giả vờ bị thương!
Cô ta thậm chí còn tìm sẵn bệnh viện, đến lúc đó sẽ đến bệnh viện đó tìm bác sĩ quen, làm một bản bệnh án giả, cầm bệnh án này, cô ta nhất định phải làm ầm ĩ một trận, bắt Giang Tiêu phải cúi đầu xin lỗi trước mặt toàn thể giáo viên học sinh, giẫm nát mặt mũi Giang Tiêu xuống dưới chân!
Thế nhưng Giang Tiêu nghe cô ta nói khó nghe như vậy, thế mà lại không đánh cô ta?
“Tôi không đến văn phòng Hiệu trưởng!” Cô ta dùng sức gỡ tay Giang Tiêu ra, nhưng chẳng hiểu sao, Giang Tiêu rõ ràng trông mảnh mai yếu ớt, vậy mà sức lực lại lớn đến thế, cô ta bị lôi đi, không thể không đi theo.