Giang Tiêu đang ở trong phòng vẽ, vẽ một bức hải đường.
Lưu Quốc Anh cũng ở trong phòng vẽ, trên một cái bàn khác đang viết thư pháp. Thạch Tiểu Thanh ôm một cái giỏ trúc nhỏ đan khăn len bên cửa sổ. An đại tỷ vừa đi chợ mua đồ về, đang quét dọn sân, định lát nữa mới nấu cơm.
Đinh Hải Cảnh và La Vĩnh Sinh đang ngồi đánh cờ tướng trong đình.
Trong nhà tĩnh mịch mà lại ấm cúng.
Mạnh Tích Niên đẩy cửa bước vào, việc đầu tiên ngửi thấy là hương hoa tràn ngập cả sân.
Những đóa tường vi trong sân nở rộ vô cùng rực rỡ.
“Mạnh thiếu minh quan về rồi.”
An đại tỷ vừa thấy cậu liền cười gọi lớn vào bên trong.
Mạnh Tích Niên gật đầu với Đinh Hải Cảnh và La Vĩnh Sinh coi như chào hỏi, sau đó liền thấy Giang Tiêu từ bên kia chạy ùa ra.
Cô đã cắt tóc ngang vai, phần tóc mái mỏng thưa, đây là kiểu tóc cậu chưa từng thấy qua, nhưng kiểu tóc này càng tôn lên vẻ thanh tân kiều diễm của cô. Đôi mắt to minh diễm chứa chan ánh sáng, bờ môi đỏ còn rực rỡ hơn cả tường vi trong sân, chiếc váy dài màu xanh thiên thanh che không nổi vóc dáng linh lung của cô.
Nhìn cô chạy nhào về phía mình như vậy, Mạnh Tích Niên cảm thấy trái tim mình trong chốc lát đã đong đầy, ấm áp, mềm mại.
Chẳng màng còn có người xung quanh, cậu dang rộng hai tay, ôm chặt lấy người phụ nữ đang sà vào lòng mình, nhấc bổng cô lên, ngay lập tức cúi xuống đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ thắm ấy.
Đinh Hải Cảnh nhìn thấy, ánh mắt khẽ lóe lên, rồi lại cúi đầu nhìn ván cờ.
La Vĩnh Sinh nhếch mép cười.
An đại tỷ vội vã quay đầu đi chỗ khác. Ôi chao ôi chao, bà nhìn mà cũng thấy đỏ cả mặt.
Thế nhưng, tuổi trẻ thật tốt quá đi.
Tình cảm của chủ nhà thật là tốt biết bao.
“Họ đều đang nhìn đấy!”
Giang Tiêu mặt hơi nóng lên, hai nắm tay chống lên vai cậu, có chút ngượng ngùng.
Dẫu rằng bọn họ khi riêng tư chuyện thân mật gì cũng từng làm, nhưng thấy cậu đi xa lâu ngày mới về, cô vẫn có loại cảm giác vui mừng khôn xiết, tim đập thình thịch như thuở mới yêu vậy.
Đôi khi Giang Tiêu nghĩ, có phải vì bọn họ cứ tụ ít ly nhiều nên tình cảm mới luôn tươi mới như vậy không?
Ánh mắt Mạnh Tích Niên nhìn cô cũng vô cùng cháy bỏng.
Giang Tiểu Tiểu nhà cậu đúng là nhìn thế nào cũng không thấy chán, ngày càng xinh đẹp hơn.
Khóe môi cậu nhếch lên một nụ cười, nói: “Chẳng lẽ không phải nàng chủ động nhiệt tình nhào vào lòng ta trước sao?”
“Ôm một cái thôi mà.”
Lại còn chẳng cho cậu hôn.
Mạnh Tích Niên cười khẽ.
“Khụ khụ.”
Tiếng của Lưu Quốc Anh vang lên.
Lúc này Mạnh Tích Niên mới phát hiện Lưu Quốc Anh và Thạch Tiểu Thanh đều đã từ bên kia đi ra, liền thả Giang Tiêu xuống, chào hỏi họ.
“Mẹ, thầy Lưu.”
Lưu Quốc Anh liếc nhìn Giang Tiêu một cái: “Cũng chẳng biết giữ ý tứ chút nào.”
Giang Tiêu lúc nãy còn đang ngượng ngùng, nghe ông nói vậy ngược lại liền mạnh dạn hẳn lên, cô ngẩng cằm nói: “Chúng con là vợ chồng hợp pháp, còn phải giữ ý tứ cái gì chứ? Con không tin lúc trẻ thầy chưa từng hôn sư mẫu!”
“Tiểu Tiểu, con bé này.” Thạch Tiểu Thanh mặt hơi nóng lên, lườm cô một cái trách yêu.
Đâu có ai nói chuyện với thầy của mình như thế cơ chứ?
“Đồ mặt dày!” Lưu Quốc Anh hừ một tiếng, mặt cũng hơi đỏ lên.
Hồi còn trẻ, đúng là cũng từng hôn thật.
Giang Tiêu làm mặt quỷ với ông.
Mạnh Tích Niên nhìn cô, mỉm cười đầy cưng chiều.
Cậu đã sớm nhận ra, Giang Tiểu Tiểu khi ở trước mặt thầy mình thì đặc biệt thoải mái, đặc biệt tràn đầy sức sống, đặc biệt giống với cô gái ở độ tuổi này.
Cho nên khi Giang Tiêu nói với cậu rằng trong kỳ nghỉ hè thầy và sư mẫu muốn ở lại trong nhà, cậu chẳng hề có chút ý kiến nào, hơn nữa còn rất ủng hộ.
“Mạnh thiếu minh quan chắc chắn đã vất vả rồi, mau về phòng nghỉ ngơi một chút đi.”
“Được, vậy con vào nghỉ ngơi một chút trước đã.” Mạnh Tích Niên cũng nóng lòng muốn được ở riêng với Giang Tiêu, đưa tay nắm lấy tay cô: “Tiểu Tiểu vào giúp anh một chút.”
Đinh Hải Cảnh = Đinh Hải Cảnh
Giang Tiêu = Giang Tiêu
La Vĩnh Sinh = La Vĩnh Sinh
Lưu Quốc Anh = Lưu Quốc Anh
Mạnh Tích Niên = Mạnh Tích Niên
Thạch Tiểu Thanh = Thạch Tiểu Thanh