Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 16463 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4747
Cảm Giác Nguy Cơ

❊ ❊ ❊

Giang Tiêu ngồi ở đó, vị trí vừa vặn đối diện với ngoài cửa.

Người đàn ông kia nói một câu với bà chủ rồi bước vào, chờ ở bàn trống. Lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa vặn nhìn về phía Giang Tiêu.

Anh ta hơi sững sờ, sau đó mỉm cười khẽ gật đầu với cô, rồi lịch sự rời mắt đi chỗ khác.

Đúng lúc này, lại có một người chạy vào, vừa nhìn thấy người đàn ông kia thì trút được gánh nặng, giọng điệu hớn hở: "Lục ca ca, em biết ngay anh ở đây mà!"

"Uyển Quân, em tới làm gì?"

"Anh lại đến mua canh thịt dê cho tam cô mụ của em đúng không? Lục ca ca, anh đối với tam cô mụ của em thật tốt."

"Ta với Lam a di là hàng xóm, giúp đỡ chút chuyện nhỏ này không đáng để nhắc tới."

Giang Tiêu nghe đến đây, ánh mắt không khỏi lóe lên.

Tam cô mụ?

Lam a di?

Không thể nào, vận khí của cô thực sự tốt đến thế sao?

Người tới sau là một cô gái trẻ tầm hai mươi tuổi, tết hai bím tóc, để tóc mái bằng, mặt trái xoan, đôi mắt to sáng ngời, trông rất xinh đẹp.

Tuy nhiên, sau khi bước vào, ánh mắt cô ta chỉ đặt trên người Lục ca ca kia, căn bản không nhìn người khác lấy một cái, nhìn qua là biết tâm tư cô gái này đều đặt cả lên người Lục ca ca rồi.

Vốn dĩ Giang Tiêu không định chú ý đến người ta, nhưng những lời cô gái này nói thật sự tiết lộ quá nhiều thông tin. Với sự thông minh của Giang Tiêu, cô lập tức xác định được thân phận của họ.

Người mang họ Lam không nhiều, lại còn đứng hàng thứ ba, ngoại trừ vị Lam tam tiểu thư mà người anh lái xe ba bánh nhắc đến thì gần như không còn khả năng nào khác.

Vậy thì cô gái này là người nhà họ Lam, cũng không biết là con gái của vị nào trong ba vị nhà họ Lam.

Còn người thanh niên họ Lục này, chính là hàng xóm của Lam tam tiểu thư.

Nghe nói nơi Lam tam tiểu thư ở đều là khu vực tập trung của giới quyền quý, người có thể làm hàng xóm của cô ấy, chắc hẳn gia cảnh cũng không tầm thường.

Thế nhưng, người Lục ca ca này lại đến mua canh thịt dê gói mang về cho Lam tam tiểu thư, xem ra chuyện này không phải lần đầu làm, quan hệ của anh ta với Lam tam tiểu thư xem ra rất tốt.

"Đâu có, đây không phải chuyện nhỏ," cô gái nói: "Ở đây cách nhà anh không gần, đi bộ cũng mất một tiếng đồng hồ, lại không tiện đường, anh rõ ràng là cố ý tới mua canh thịt dê cho tam cô mụ."

"Anh đi xe đạp."

"Hay quá, Lục ca ca, vậy lát nữa em đi cùng anh, cũng đã lâu rồi em không gặp tam cô mụ."

"Uyển Quân, em không về nhà ăn cơm sao? Giờ này chắc người nhà đang đợi em rồi."

"Sao có thể chứ," Lam Uyển Quân nghe vậy, cúi đầu mân mê ngón tay, nói: "Em cãi nhau với ba mẹ rồi, em định ở chỗ tam cô mụ vài ngày, về nhà cảm giác như muốn ngạt thở, vẫn là ở chỗ tam cô mụ thoải mái hơn."

"Em..."

Người Lục ca ca kia không nói tiếp nữa, chỉ có chút bất lực thở dài.

Trong lúc họ nói chuyện, Giang Tiêu đã ăn no, cô ăn nhanh, cũng đã đặt đũa xuống.

Bà chủ xách một cái cặp lồng inox đến trước mặt người đàn ông: "Xong rồi, Lục tiên sinh, nấu theo thói quen cũ đấy."

"Cảm ơn Lục thẩm tử."

Lục tiên sinh đưa tiền, xách cặp lồng đứng dậy, chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng không biết thế nào, anh ta lại nhìn Giang Tiêu một cái nữa.

Có lẽ trong quán cơm nhỏ này thực sự chưa từng xuất hiện vị khách xinh đẹp rạng rỡ như thế, ngồi ở đó thôi cũng như có thể chiếu sáng cả quán cơm nhỏ.

Ánh mắt Lam Uyển Quân vẫn luôn dính chặt trên người Lục tiên sinh, anh ta vừa nhìn Giang Tiêu, cô ta liền thuận theo tầm mắt anh ta nhìn qua.

Khi nhìn thấy Giang Tiêu, Lam Uyển Quân sững người.

Người phụ nữ này khiến trong lòng cô ta bỗng chốc trào dâng một cảm giác nguy cơ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4777
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.