Ngay lúc bọn họ đang chém giết với những tên "hàng thứ hai" không giống người thường này, khóe mắt Mạnh Tích Niên liếc thấy hai kẻ đang cuồng chạy ra ngoài, trên lưng cả hai đều cõng ba lô, trong tay còn xách theo chiếc hòm nhỏ.
Từ đằng xa, dường như có tiếng trực thăng truyền tới.
“Nơi này giao cho các cậu!”
Anh làm sao có thể để kẻ địch chạy thoát chứ?
Thân hình Mạnh Tích Niên tựa mũi tên, đuổi theo hai kẻ kia.
Giữa đường có hàng rào kẽm gai, tốc độ của anh không hề dừng lại, lao tới cuồng nhiệt, chỉ một cú bật người, thế mà lại nhảy vọt qua đó, đáp đất vững vàng, chỉ hơi ổn định lại đôi chân hơi tê dại một chút rồi tiếp tục lao đi.
“Lão đại mạnh quá! Mẹ kiếp!”
Đội viên Lăng Vân chứng kiến cảnh này, mắt cũng trợn tròn.
Họ đều biết Mạnh Tích Niên lợi hại, nhưng không ngờ lại có thể lợi hại đến mức này.
Hàng rào kẽm gai kia khá cao, chính bọn họ cũng phải đến tận nơi rồi trèo qua hoặc cắt ra mới chui lọt, thế mà Mạnh Tích Niên lại lấy đà nhảy vọt qua được!
Đúng là siêu nhân.
Nhưng thấy đội trưởng nhà mình mạnh mẽ như vậy, bọn họ cũng thấy máu nóng sôi trào, toàn thân đều đang gào thét, khô héo bọn chúng đi! Sao bọn họ có thể không đánh thắng được mấy tên thuốc nhân này cơ chứ!
Được kích thích như thế, tất cả mọi người tung quyền đều hổ hổ sinh phong, chân quét ra đều mang theo sát khí.
Bình bình bình.
Quyền nào trúng thịt nấy, đều nhắm thẳng vào tim hoặc huyệt thái dương.
Những tên thuốc nhân bị viện nghiên cứu gọi là hàng thứ hai này, tuyệt đối không được thả ra ngoài, thả ra chính là tai họa.
Bởi vì chúng quanh năm bị tiêm thuốc, kích thích, cường hóa, lại còn bị áp chế tư tưởng, bây giờ gần như cả người đầy sát khí, vừa ra tay là gần như muốn mạng người.
Chúng sẽ trở thành nanh vuốt, đồng phạm, sát thủ đắc lực của viện nghiên cứu.
Không bắt được sống, thì chỉ có thể giải quyết chúng thôi.
Mạnh Tích Niên đang rút ngắn khoảng cách với hai kẻ kia.
Bọn chúng đều chạy cực nhanh, nhưng vừa quay đầu lại đã thấy Mạnh Tích Niên đuổi tới gần, hai kẻ này sắc mặt kinh hãi, vội vàng cúi đầu cuồng chạy.
Tiếng trực thăng đã càng lúc càng gần.
“Nhanh! Người tiếp ứng tới rồi!” Một người đàn ông vóc dáng cao gầy khoảng ba mươi tuổi trầm giọng gọi.
Chạy cuồng cùng bên cạnh hắn là một trung niên đeo kính khoảng bốn mươi tuổi, trông có nét giống hắn độ hai ba phần, sắc mặt người này đã hơi trắng bệch.
“Cậu mau chạy đi!”
Sau khi hét lên một tiếng như vậy, chân người trung niên đeo kính đột nhiên bị cái gì đó vướng phải, kêu lên một tiếng thất thanh rồi ngã nhào xuống.
Trong tình thế khẩn cấp như vậy, ngã một cú đã ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng đến tốc độ chạy trốn rồi.
Chỉ trong chốc lát hắn ngã xuống, người kia đã chạy ra xa một đoạn, nghe thấy tiếng phía sau, hắn ta ngoái đầu lại hét lên: “Anh, mau đứng dậy! Nhanh lên!”
Người trung niên đeo kính ngẩng đầu quát lớn về phía hắn: “Đừng quản tao, chạy mau!”
Trong lúc nói chuyện, Mạnh Tích Niên đã đuổi kịp tới nơi, “Đều ở lại đây đi!”
Vừa nói, anh tung một cú đạp thật mạnh lên lưng người trung niên đeo kính.
“Anh!”
Người trung niên đeo kính ôm hòm lộn một vòng mạnh, vô cùng chật vật né được cú đạp này.
Thế nhưng, hắn dù thế nào cũng không chạy thoát được nữa, đã bị Mạnh Tích Niên đuổi kịp rồi, còn chạy thế nào được nữa? Hắn tàn nhẫn hét lên với em trai: “Chạy đi! Để anh chặn hắn!”
Nói đoạn, hắn vứt cái hòm, bò dậy lao về phía Mạnh Tích Niên.
Gã đàn ông kia nhìn thấy cảnh đó, mắt đỏ ngầu, nghiến chặt răng, quay người tiếp tục cuồng chạy.
“Chặn ta? Vậy lão tử thành toàn cho tình anh em sâu đậm của các ngươi!”
Giọng Mạnh Tích Niên lạnh lùng, một cú đá quét ngang vung ra, “Bình” một tiếng, trúng ngay cổ người trung niên đeo kính, trực tiếp quét cho hắn ngất xỉu.
Anh nhanh chóng chộp lấy cái hòm trên mặt đất, hơi nheo mắt lại, cánh tay vung lên, chiếc hòm đó đã bị ném đi, đập mạnh vào lưng gã đàn ông kia.