"Là đi theo Diêu gia - Diêu Phúc Lâm đến, hắn nói đến kinh thành có việc cần anh em chúng tôi chạy đôn chạy đáo giúp đỡ, xong việc sẽ cho mỗi anh em một ngàn đồng."
"Diêu Phúc Lâm là tên thật của hắn sao? Hắn là người ở đâu?"
"Phải, là tên thật. Quê hắn ở Lư Thành, nhưng mấy năm nay làm ăn ở Kỳ Huyện."
Giang Tiêu thấy hắn quả nhiên hỏi gì đáp nấy, lòng cũng thả lỏng xuống, xem ra bùa mê hoặc vẫn có tác dụng.
"Hắn làm ăn gì?"
"Tôi cũng không rõ lắm, nhưng có nghe loáng thoáng, hắn là người trung gian, buôn bán ngược các loại cổ vật danh họa."
Buôn bán ngược cổ vật danh họa?
Là đồ cổ đi?
Diêu Phúc Lâm này nếu thật sự bị bắt chắc cũng không oan uổng.
"Lần này hắn đến kinh thành để làm gì?"
"Nói là đến tìm tranh, tôi cũng không biết hắn muốn tìm tranh gì, chỉ nghe hắn nói qua, nếu như có thể tìm được những bức tranh đó, cả đời này hắn muốn ăn sung mặc sướng cũng không thành vấn đề."
Diêu Phúc Lâm đến tìm tranh?
Kết hợp với những việc hắn muốn Viện trưởng Cận làm, Giang Tiêu ngược lại có thể đoán ra một chút, đây là muốn giăng lưới rộng khắp? Tìm tranh tàn?
Nói như vậy, Diêu Phúc Lâm này cũng không phải người của Viện nghiên cứu?
Có lẽ chỉ là đào được chút nội tình nào đó về tranh tàn ở đâu đó, nên muốn phát tài đến phát điên rồi.
Nếu thật sự là vậy, chỉ sợ không cần viên chức trị an tìm ra hắn, cũng không cần cô tìm tới cửa, chỉ cần để người của Viện nghiên cứu nghe được tin tức, Diêu Phúc Lâm này là xong đời.
Có những khoản tiền kiếm được, nhưng có những khoản tiền chỉ sợ là không có mạng để tiêu.
"Diêu Phúc Lâm có phải đã mang theo mấy bức tranh tàn đến kinh thành không?"
"Có mang theo, tôi cũng từng xem qua, nghe nói mấy bức tranh đó đúng là danh họa cổ đại, nhưng bảo quản không tốt, có hư hại, đúng là đáng giá một chút. Diêu Phúc Lâm nói muốn tìm một người tên là Lưu Quốc Anh để phục hồi tranh, nghe đồn người này có tay nghề phục hồi tranh tàn rất cao, sau khi phục hồi hoàn toàn không nhìn ra chút dấu vết nào, đến lúc đó mấy bức tranh kia có thể bán được giá rất cao."
Ánh mắt Giang Tiêu trở nên sắc lạnh.
"Sao Diêu Phúc Lâm biết Lưu Quốc Anh có bản lĩnh này?"
Tại sao đột nhiên lại có nhiều người biết bản lĩnh phục hồi tranh tàn của Lưu Quốc Anh như vậy? Điểm này khiến Giang Tiêu cảm thấy rất kỳ lạ.
"Hắn không nói cho tôi biết, chỉ nói là tin tức đáng tin cậy, tôi đoán là Phạm lão đại ở Kỳ Huyện nói cho hắn."
"Phạm lão đại là ai?"
"Phạm lão đại tên là Phạm Hồng Vũ, tất cả người ở Kỳ Huyện đều nghe lời ông ta, bản lĩnh rất lớn, ở nơi đó của chúng tôi không một ai dám đắc tội ông ta."
Giang Tiêu lờ mờ nhớ lại địa danh Kỳ Huyện này.
Khi Giang Tiêu nghĩ đến điểm này, đột nhiên lại nghĩ đến một chuyện về Kỳ Huyện, lòng cô khẽ chấn động.
Cô nghĩ đến một người.
Hạ Tân.
Hạ Tân ở Hoa Minh Huyện.
Mấy ngày trước Hạ Tân có viết cho cô một lá thư, trong thư có đề cập đến một chuyện, nói là cậu ta biết được tung tích của một bức Xuân Giang Nguyệt Dạ Đồ, bức tranh đó là thứ cậu ta hằng mơ ước, nên muốn chạy một chuyến, đi lấy bức tranh đó về, đến lúc đó muốn nhờ Lưu Quốc Anh vẽ lại một bản.
Lá thư này Giang Tiêu đọc xong liền quên, nhưng bây giờ nghe Bạch Khải nhắc đến Kỳ Huyện, cô đột nhiên nhớ ra, tung tích bức tranh mà Hạ Tân nói, hình như chính là ở Kỳ Huyện.