Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 16463 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4741
Mạng Lưới Quan Hệ Của Ông Ấy

❊ ❊ ❊

Thế nhưng, mãi đến lúc ăn cơm xong rồi cùng uống trà, Giang Tiêu mới thực sự hiểu vì sao Mạnh Tích Niên đột nhiên muốn dẫn cô về nhà họ Mạnh.

"Ông có người quen ở Tây Đô đúng không?" Mạnh Tích Niên hỏi Mạnh Triều Quân.

Cậu không gọi một tiếng "bố", nhưng có thể nói chuyện như vậy với Mạnh Triều Quân, trong lòng Mạnh Triều Quân đã vô cùng kích động, vội vàng gật đầu đáp: "Có."

"Làm nghề gì?"

"Năm đó chúng tôi đều từng tu nghiệp tại Đốc Vệ Viện, là bạn học, tình cảm rất tốt, cậu ta tên Lạc Hướng Thượng, hiện giờ là người đứng đầu cơ quan trị an của Tây Đô." Con trai đã hỏi, ông cũng chẳng màng tới mục đích là gì, vội vàng trả lời.

Thế nhưng dù vậy, Mạnh Triều Quân vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, giọng điệu cũng nhàn nhạt.

Ông cũng không quen cách ở chung nào khác với Mạnh Tích Niên.

"Lát nữa ông nói với ông ta một tiếng, Tiểu Khương sắp tới Tây Đô, nếu có chuyện gì thì chiếu cố một chút." Mạnh Tích Niên không hề khách sáo nói.

Cậu biết lần này Giang Tiêu tới Tây Đô là định hành sự kín tiếng, hoàn toàn không muốn gây chú ý với người nhà họ Lam, đồng nghĩa với việc thân thủ và thân phận của cô có lẽ đều sẽ không lộ ra.

Đến lúc đó nếu có chuyện bất ngờ cần xử lý, ở tận Kinh thành quả thực là quá xa, phép vua thua lệ làng.

Nhà họ Lam là một trong ba đại thế gia, bọn họ vẫn chưa hiểu rõ, Mạnh Tích Niên sao có thể yên tâm?

Cho dù biết bản lĩnh của vợ mình, cậu vẫn cứ lo lắng cho cô.

Vì thế, cậu trực tiếp dẫn cô về tìm người.

Dù sao mạng lưới quan hệ của Mạnh Triều Quân, không dùng thì phí.

Lúc này Giang Tiêu mới biết ý định của Mạnh Tích Niên khi đưa cô về đây. Cô chỉ cảm thấy trong lòng ngọt lịm, dù thế nào đi nữa, điều này chứng tỏ Mạnh Tích Niên rất quan tâm đến cô!

Cho nên cô cũng sẽ không phụ tấm lòng này của cậu.

"Chuyện này tất nhiên không thành vấn đề." Mạnh Triều Quân nhìn về phía Giang Tiêu: "Tiểu Khương, con định tới Tây Đô sao?"

"Vâng, qua đó dạo chơi một chút."

Giang Tiêu không định nói ra mục đích tới Tây Đô, Mạnh Triều Quân tất nhiên cũng sẽ không hỏi. Con trai đã nghĩ tới việc về nhà tìm ông giúp đỡ một chút, ông vui mừng còn không kịp, chuyện này dù thế nào cũng phải giúp bọn họ lo liệu cho tốt.

"Tôi đi gọi điện cho lão Lạc ngay đây."

Mạnh Triều Quân không kìm được, lập tức đi gọi điện thoại.

Mạnh lão thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao đi nữa, đây cũng xem như mối quan hệ cha con giữa bọn họ đang dần được hàn gắn đi? Cho dù không thể thực sự hàn gắn như lúc Mạnh Tích Niên còn nhỏ, nhưng có thể như bây giờ, thỉnh thoảng ăn một bữa cơm, có chuyện gì thì nói với nhau đôi câu, thế là tốt rồi.

Rời khỏi nhà họ Mạnh, Giang Tiêu ghé sát vào, hôn lên mặt chồng mình một cái.

"Vì em mà nghĩ nhiều như vậy sao?"

Mạnh Tích Niên đang lái xe, mắt nhìn thẳng, lời nói ra lại khiến Giang Tiêu suýt chút nữa nhảy xuống xe.

"Nếu không thì tối nay chúng ta lái xe ra ngoài dạo một vòng nhé..."

"Cút ngay!"

Tên này bị nghiện rồi hả?

Mặt Giang Tiêu nóng bừng lên.

Lúc trở về, bọn họ nhìn thấy ở cổng có đỗ một chiếc xe.

Giang Tiêu thấy chiếc xe này hơi quen mắt.

Suy nghĩ một lát mới nhớ ra, cô lập tức nhíu mày, "Phàn Lăng."

Mặt Mạnh Tích Niên hơi tối sầm lại.

Phàn Lăng đến làm gì?

Người của Ám Tinh bây giờ rảnh rỗi tới phát hoảng rồi sao?

Hay là trốn trong bóng tối tới mức mốc meo rồi, muốn ra ngoài phơi nắng chút?

Vừa vào cửa, bọn họ đã thấy Quan Thiết Trụ sắc mặt hơi ngưng trọng. Hôm nay anh ta trực ca.

"Mạnh thiếu minh quan, Tiểu Khương, tôi không cản được cậu ta..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4760
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.