Giang Lục thiếu thần tình thản nhiên, nhìn người kia đi tới trước mắt.
Người nọ vươn tay định nắm lấy đôi tay ông, Giang Lục thiếu bèn theo động tác đó rủ mắt xuống, ánh mắt thanh đạm, ngay lập tức khiến động tác muốn nắm tay ông của người nọ khựng lại.
Lúc này Giang Lục thiếu mới lên tiếng.
"Xin hỏi các hạ tôn tính đại danh? Từ đâu mà tới? Tiếng "A Lục" này, là gọi thế nào mà ra?"
Người nọ ngẩn ra, thần sắc có chút buồn bã.
Hắn nhìn Lục thiếu, nhưng không hề tức giận, chỉ thở dài một tiếng, nói: "Quả nhiên cậu đã quên tôi rồi sao? Hay là nói, chuyện ở Tây Đô cậu đều đã quên sạch rồi?"
Chuyện ở Tây Đô, Giang Lục thiếu đúng là có rất nhiều điều không nhớ nổi, không, có thể nói hiện tại ông cũng chỉ nhớ mang máng là mình từng tới Tây Đô, còn ở bên đó có chuyện gì thì ông lại không rõ.
Cho nên hiện tại người này nói quen biết ông, lại còn là quen biết ở Tây Đô, Giang Lục thiếu cũng không cách nào hoàn toàn phủ nhận, bởi vì ông không nhớ ra được.
"Tôi quả thực không quen biết anh."
Giang Lục thiếu chỉ nói một câu như vậy, ông cũng không thừa nhận việc mình không nhớ ra chuyện ở Tây Đô, chỉ nói là không quen người này.
Ông đâu có ngốc, nếu thực sự nói với đối phương mình hoàn toàn không nhớ chuyện ở Tây Đô, chẳng phải là bảo người ta: anh muốn bịa thế nào cũng được sao?
Người này nhìn Lục thiếu, đột nhiên hỏi một câu: "Vậy cậu có nhớ Lam Tam không?"
Lam San? Lam Sơn? Lam Tam?
Giang Lục thiếu nhất thời nghe không rõ.
Trong đầu ông dường như có ký ức nào đó đột nhiên bị lay động, chưa đợi ông nhớ ra điều gì, người đàn ông này lại nói: "Tôi là Hoa Siêu Toàn."
Hoa Siêu Toàn?
Người nào?
Lục thiếu nghe cái tên này, mơ hồ có chút cảm giác quen thuộc, nhưng vẫn không nhớ ra được.
Ông đột nhiên cảm thấy Hoa Siêu Toàn này có lẽ cũng không phải đang lừa mình, hai cái tên hắn nói, ông đều có chút ấn tượng.
"Quả thực không quen, thực sự xin lỗi. Tuy nhiên, Hoa tiên sinh có thể nói rõ mục đích đến đây không." Giang Lục thiếu dùng một cử chỉ mời hắn ngồi xuống.
Đã có người dâng trà lên, Hoa Siêu Toàn ngồi xuống nhấp một ngụm trà, che giấu thâm ý trong đáy mắt.
Trà đã hơi nguội, nhưng rất nhanh đã có người mang trà mới đến cho Lục thiếu, cũng châm thêm nước nóng cho hắn.
Giang Lục thiếu nhìn làn khói nóng bốc lên nghi ngút từ chén trà, chờ đối phương lên tiếng.
Nếu là trước đây, ông thực sự không vội, có khối thời gian để bản thân từ từ suy nghĩ.
Nhưng hiện tại ông thật sự hơi ngồi không yên, Tiểu Tiểu bên đó không biết thế nào rồi, ông sốt ruột muốn quay về thăm cô bé.
Còn nữa, Mạnh Tích Niên bọn họ bên đó cũng không biết thế nào, giờ gần đến đảo Chi Dã rồi, không biết Long Vương rốt cuộc có ở trên đảo hay không.
Sở dĩ họ có thể nổ tung căn cứ số 1, đó là vì phía căn cứ số 1 vốn đã chuẩn bị sẵn cả một kho đạn dược, họ lấy đạn dược của đối phương trực tiếp nổ tung căn cứ của đối phương.
Nhưng phía đảo Chi Dã chưa chắc đã còn kho đạn dược đâu.
Súng đạn của Mạnh Tích Niên bọn họ cũng không biết có đủ hay không.
Hoa Siêu Toàn có thể nhìn ra Giang Lục thiếu có chút không tập trung.
Hắn cảm thấy một Giang Lục thiếu như thế này rất xa lạ, nhưng mà hắn đã bao giờ quen thuộc với Giang Lục thiếu đâu? Ngay cả A Lục năm xưa, chỉ số thông minh không "online" lắm, hắn cũng cảm thấy mình có chút không nhìn thấu đối phương.
"Lần này tôi tới đây là vì được một cố nhân của chúng ta ủy thác, ông ấy mắc bệnh nặng, thời gian chẳng còn lại bao nhiêu, để tuân theo y lệnh nên không thể ra khỏi cửa, không thể đi lại vất vả, vì vậy muốn mời cậu qua gặp một lần."
Cố nhân?
"Lam Tam ư?"
"Không phải, không phải Lam Tam, năm đó vị cố nhân này từng có ơn cứu mạng với cậu, A Lục, trước khi rời khỏi Tây Đô cậu còn từng nói với tôi, sẽ mãi mãi ghi nhớ ơn huệ của ông ấy, cậu quên rồi sao?"