Quả nhiên, dược điền trong không gian rất nhanh đã tự đưa ra phản ứng điều trị. Trong dược điền có không gian, đồng thời thu hoạch được mấy loại thuốc. Thuốc vừa ra khỏi đất đã xuất hiện trong nồi ngọc, rất nhanh đã tự động bào chế xong xuôi, thu hoạch trong một chiếc giỏ tre nhỏ.
Sau đó thì không còn động tĩnh gì nữa.
Giang Tiêu biết đây là ý nói bệnh của Hà Như có thể chữa được, hơn nữa thuốc cũng không thiếu.
Nếu không, trong toa thuốc này sẽ ghi chú một vài loại thuốc không gom đủ.
Hiện tại thuốc đều đầy đủ, hơn nữa trong dược điền vẫn còn rất nhiều, chữa khỏi cho Hà Như cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Thế nhưng!
Giang Tiêu đã xem qua những loại thuốc đó, đều là dược liệu cực kỳ đắt đỏ, hơn nữa còn có vài loại là trồng ở nửa khu dược điền phía sau, chính là những loại thuốc mà bên ngoài hiện tại không có.
Không gian chỉ cho trước một thang thuốc, sau này nếu cần nữa thì Giang Tiêu phải tự mình hái thuốc bào chế trong ruộng. Còn chưa biết bệnh của bà ấy phải uống thuốc bao nhiêu lần mới khỏi, đây đều là những dược liệu đặc biệt đắt đỏ.
Trong lúc Giang Tiêu đang lẩm nhẩm tính toán những điều này, cô vừa khéo dìu Hà Như đến phòng khách. Cô nhìn thấy trong phòng khách có một chiếc ghế khác hẳn những chiếc ghế còn lại, trên ghế lót đệm mềm, lưng tựa còn vắt một chiếc khăn tắm lớn, đặt một chiếc gối tựa lưng nhìn là thấy êm ái. Giang Tiêu vô cớ biết ngay đây chắc hẳn là chỗ ngồi dành riêng cho Hà Như.
Cô dìu Hà Như đi về phía chiếc ghế đó.
"Cô bé thật chu đáo." Hà Như khen cô một câu, ngồi xuống xong thì cảm thấy hơi khó thở.
"Có cần uống nước không? Cháu rót cho bác, nước ở đâu ạ?"
Giang Tiêu đã bắt mạch cho bà, lại có sự tự phán đoán của không gian, biết tình trạng của Hà Như quả thật rất nghiêm trọng, nên không ngại giúp đỡ chăm sóc một chút.
"Cảm ơn," Hà Như vốn dĩ muốn từ chối khéo, người ta là khách đến nhà, bà còn chưa quen biết, cũng không biết đối phương có quan hệ thân thiết với Tư Viễn đến mức nào, để người ta rót thuốc cho mình thế này thật sự là có chút quá đáng. Nhưng hiện tại bụng bà cứ đau quặn từng cơn, đầu óc cũng bắt đầu choáng váng, nếu không uống thuốc, lát nữa bà sẽ rơi vào trạng thái nửa hôn mê, không biết sẽ khó chịu đến thế nào. "Tư Viễn sắc thuốc cho tôi, để trong bếp, ở trong nồi thuốc thứ hai, có thể làm phiền cô giúp tôi rót ra mang qua đây không?"
Giang Tiêu còn chưa kịp nói gì, bà lại bổ sung một câu, "Thật sự làm phiền cô quá, tôi mà không uống thuốc sẽ rất khó chịu."
"Bác chờ cháu một chút."
Giang Tiêu gật đầu đi về phía nhà bếp.
Vừa vào đến bếp, cô đã hơi chấn động. Trong căn bếp nhỏ xíu vậy mà lại đặt hơn mười cái ấm sắc thuốc!
Chiếc ấm sắc thuốc đặt trên lò bếp đang tỏa ra làn khói trắng nghi ngút từ lỗ trên nắp.
Sắc thuốc cũng chỉ cần một chiếc ấm nhỏ như vậy, bày ra nhiều thế này để làm gì?
Cô tìm một cái bát, rót thuốc ra rồi bưng ra ngoài.
Mạnh Tích Niên đã vào, đang đi về phía Hà Như.
Thấy Giang Tiêu bưng một bát thuốc đến cho Hà Như, anh nhìn sang với ánh mắt dò hỏi.
Giang Tiêu khẽ lắc đầu, biểu thị tình trạng của Hà Như quả thật không mấy khả quan.
"Phu nhân Trịnh, bác uống thuốc trước đi ạ."
Giang Tiêu bưng thuốc đến trước mặt Hà Như.
Hà Như giơ tay định đón lấy bát thuốc đó, nhưng tay bà cứ run lên bần bật, bát thuốc suýt chút nữa thì đổ mất.
"Để cháu đút cho bác." Giang Tiêu thấy bà thực sự không còn chút sức lực nào để bưng thuốc, đang định bưng bát thuốc đưa đến bên miệng bà thì bên ngoài có người vội vã chạy vào, vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức quát lớn một tiếng: "Cô làm cái gì vậy?!"
Tay Giang Tiêu hơi run, bát thuốc suýt nữa cũng không giữ vững, có vài giọt bắn lên người Hà Như.
Người vừa đến lao tới, giơ tay định đẩy cô ra.