Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 17259 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4957
Anh Ấy Thật Có Con Mắt Nhìn Người

❊ ❊ ❊

Mạnh Tích Niên vươn tay nghịch nghịch mái tóc cô.

Hôm nay Giang Tiêu mặc một chiếc váy dài màu xanh lam nhạt, búi tóc nửa đầu, cài thêm một đóa hoa phấn nhạt, cả người trông vừa thanh tân lại nhã nhặn.

Lục Thập Thư vội vã rời đi, ngay cả liếc nhìn cô mấy cái cũng không kịp, cậu ta luôn cảm thấy rất có khả năng chính là vì Giang Tiểu Tiểu quá xinh đẹp, cậu ta nhìn nhiều thêm vài cái thì sẽ càng thêm buồn bực thêm vài phần.

Cô gái tốt như vậy lại là vợ của Mạnh Tích Niên, những người đàn ông khác chỉ có thể thở dài mà thôi.

Mạnh Tích Niên lại một lần nữa cảm thấy may mắn vì mấy năm trước mình có con mắt nhìn người, ra tay nhanh gọn lẹ, trực tiếp đánh dấu ấn của mình lên người cô gái này.

Nếu như đợi đến khi Giang Tiểu Tiểu lớn rồi mới nghĩ cách, ai biết bên cạnh cô rốt cuộc có bao nhiêu con sói?

"Chúng ta đi ra phía ngã tư kia bắt taxi đi, con đường này đoán chừng không có xe vào đâu."

Giang Tiêu chỉ chỉ ngã tư phía trước.

Còn cách vài trăm mét, bọn họ đi bộ cùng nhau vừa hay, rất tốt.

Đoạn đường này hai bên đều là cây ngô đồng Pháp cao lớn, cảnh trí rất u tĩnh.

Giang Tiêu cùng Mạnh Tích Niên cùng đi trên con đường này, cảm giác hoàn toàn khác với lần đi cùng Thái Phi trước đây.

Cô không nhịn được nói: "Đợi sau này chúng ta già rồi, thật ra cũng có thể tới đây ở, lúc thu đông lá ngô đồng vàng úa, phiêu lạc xuống, cũng sẽ là một phong cảnh khác biệt."

Hiện tại đã nghĩ đến lúc bọn họ già rồi?

Mạnh Tích Niên nhìn khuôn mặt trắng mịn của Giang Tiêu, nghĩ đến tuổi tác của cô, đột nhiên cảm thấy hơi mệt mỏi trong lòng một cách khó hiểu.

"Em còn vài tháng nữa mới hai mươi, cách lúc già còn rất xa xôi. Nhưng mà," giọng anh hơi trầm xuống, nói: "Giang Tiểu Tiểu, anh rất nhanh đã ba mươi rồi, nếu sau này anh già đến mức đi không nổi nữa, em vẫn trẻ trung xinh đẹp như vậy, em nói xem liệu có chê anh là ông lão này không?"

Đây là lần đầu tiên Giang Tiêu nghe Mạnh Tích Niên nhắc đến những lời như vậy, cô ngẩn ra một chút, đứng lại, nhìn Mạnh Tích Niên, đánh giá anh từ trên xuống dưới, giống như đang kiểm tra cái gì đó.

Ánh mắt này làm mặt Mạnh Tích Niên hơi đen lại.

Đánh giá cái gì?

Chẳng lẽ thật sự muốn cân nhắc xem anh già rồi có khó coi hay không, chê anh già hơn cô nhiều như vậy, thực sự đang nghĩ đến lúc đó phải làm sao để vứt bỏ anh sao?

Giang Tiêu nhìn khuôn mặt đen xì của anh, đột nhiên bật cười thành tiếng, vươn tay véo mặt anh, kéo da mặt anh ra ngoài.

"Em xem thử anh có phải là Mạnh Ác Bá thật không, hay là tối qua bị người ta tráo mất rồi!"

Mạnh Ác Bá sao lại nói ra những lời vọng tự phỉ báng mình như vậy?

Việc này quả thực làm cô cảm thấy không thích ứng!

Chẳng lẽ chuyện vài năm trước cô nói anh trông già đã mang lại bóng ma tâm lý cho anh lớn đến vậy?

Đã qua mấy năm rồi mà vẫn chưa khôi phục?

"Tối qua anh có phải là anh hay không em còn không rõ sao?" Ánh mắt Mạnh Tích Niên thâm sâu, "Chẳng lẽ không phải là sức mạnh quen thuộc, tốc độ quen thuộc?"

Giang Tiêu nhất thời suýt chút nữa không phản ứng kịp.

Đến khi phản ứng kịp anh đang nói cái gì, cô lập tức nghiến răng nghiến lợi, tên này trước mắt quả nhiên vẫn là Mạnh Ác Bá vô sỉ không sai!

"Anh sao không nói luôn là còn có thời gian quen thuộc nữa đi?"

Thời gian dài đến mức cô muốn khóc, muốn thét lên, muốn đi ngủ kiểu đó.

Mạnh Tích Niên cười ha ha, vươn tay vỗ vỗ búi tóc của cô, nói: "Thời gian tạm ổn, anh vẫn cảm thấy có thể dài thêm chút nữa."

"Anh đừng nói nữa!"

Giang Tiêu dứt khoát hất anh ra, tự mình rảo bước nhanh hơn.

Mạnh Tích Niên sờ sờ mũi, biết không thể trêu cô nữa, miễn cho tối nay cô không cho anh chạm vào.

Bọn họ đi đến ngã tư, đợi một hồi lâu mới tìm được xe taxi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4986
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.