Lục Thập Thư không biết lúc đó biểu cảm của mình là như thế nào.
Nhưng sau này khi hồi tưởng lại, hắn luôn cảm thấy lúc đó bản thân có chút thất thố.
Cho dù trong lòng có chấn động, có thất vọng, có hụt hẫng, có đau buồn đến thế nào đi chăng nữa, thì cũng nên giữ vững phong độ mới phải.
Mà lúc này hắn vẫn chưa nhận ra mình đã thất thố, chỉ có chút thẫn thờ chào hỏi Mạnh Tích Niên, rồi nghĩ rằng bây giờ đi ngay thì hơi lộ liễu quá, bèn tiếp tục ở lại cùng Lam Uyển Quân trò chuyện với Giang Lục thiếu và Thạch Tiểu Thanh.
Mạnh Tích Niên ngồi xuống bên cạnh Giang Tiêu.
Lục Thập Thư thỉnh thoảng nhìn sang, có thể thấy ánh mắt hai người họ quấn quýt lưu chuyển khi trò chuyện, rất rõ ràng là đang nồng đượm tình cảm.
Xem ra hắn thực sự không còn cơ hội nữa rồi.
Nghĩ đến việc những ngày qua, dì nhỏ và mẹ mình cứ liên tục thúc giục hắn viết thư cho Giang Tiêu, nói rằng hiếm lắm mới gặp được cô gái mà hắn thích đến vậy, nhất định phải chủ động hơn một chút, hắn lại cảm thấy muốn cười khổ.
“Tôi nghe nói, Lam gia có một bức tranh sắp được triển lãm, không biết chúng tôi có cơ hội đến tham quan không?”
Giang Tiêu nhân một cơ hội hỏi Lam Uyển Quân.
Lam Uyển Quân không ngờ cô lại nhắc đến chuyện này, sững sờ một chút rồi mới gật đầu nói: “Có chứ, nhưng triển lãm tranh đó cần phải có thư mời, ngay cả người nhà chúng tôi muốn lấy thư mời tặng bạn bè cũng phải viết đơn xin lên gia đình, rất khó mới có được thư mời. Giang Tiêu, cô muốn đi xem bức tranh đó sao?”
Vì cô ta đã biết Giang Tiêu đã kết hôn, nên chút địch ý kia đối với Giang Tiêu cũng đã biến mất.
Tất nhiên, muốn trở nên thân thiết hơn cũng là không thể, chỉ là bây giờ cô ta đang ngồi trong nhà Giang Tiêu, lại còn bị tam cô mẫu sai đến dò la tình hình nhà Giang Tiêu, nên cô ta chỉ đành tiếp tục trò chuyện đàng hoàng với Giang Tiêu.
“Tôi có chút hứng thú.” Giang Tiêu hỏi: “Thư mời cần có điều kiện gì mới có thể lấy được?”
“Việc này hơi phức tạp, nhất thời tôi cũng không nói rõ được, chuyện này không đến lượt tôi quản, nhưng tôi có thể về hỏi cha tôi. Nếu cô thực sự có hứng thú, tôi sẽ về nghe ngóng, mai hoặc kia sẽ tìm thời gian đến báo cho cô biết.”
“Vậy thì làm phiền Lam tiểu thư, tôi ở nhà đợi tin tốt của Lam tiểu thư.”
Giang Tiêu biết Lam Uyển Quân thực ra chẳng có mấy nhiệt tình với mình, nhưng bây giờ cô có thể tiếp cận được người nhà họ Lam này, tại sao lại không hỏi thử?
Còn hơn là để bản thân phải tốn tâm tư đi điều tra.
“Thực ra nếu muốn có thư mời của Lam gia, tìm Lam tam tiểu thư sẽ dễ dàng hơn một chút.” Lục Thập Thư lúc này cuối cùng cũng đã lấy lại bình tĩnh, trước mặt bao nhiêu người thế này, hắn cũng không tiện cứ chìm đắm trong cảm xúc thất tình khó hiểu của mình, bèn cố gắng giữ vẻ bình thường nói: “Lam tam tiểu thư chắc chắn có thể lấy được thư mời, nếu cô thực sự muốn thì có thể đến bái phỏng Lam tam tiểu thư.”
Sau khi hắn nói câu này xong liền nhìn sang Lam Uyển Quân.
Ý tứ đó rất rõ ràng, nếu có Lam Uyển Quân giúp bắc cầu nối nhịp, việc họ muốn gặp Lam tam tiểu thư cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì.
Lam Uyển Quân nhìn thấy ánh mắt này của hắn, trong lòng lại có chút khó hiểu, tại sao tam cô mẫu lại bắt cô ta đến xem tình hình của Giang Tiêu?
Lam tam tiểu thư cả ngày hôm nay tâm trạng đều không mấy bình yên.
Sáng nay sau khi Tú tỷ đến Lưu Niên biệt viện rồi quay về nói với cô ta, rằng bà ấy đã nhìn thấy người phụ nữ mặc y phục vải bông mộc mạc ở trong đó, tuy trông cũng được, nhưng không nhìn ra có điểm gì đặc biệt.
Tú tỷ là người biết về Hoa Nhược Thanh.
Hơn nữa còn không hề xa lạ.
Lam tam tiểu thư vốn dĩ cảm thấy chỉ cần Tú tỷ nhìn thấy người phụ nữ đó, sẽ phát hiện ra cô ta trông có vài phần giống Hoa Nhược Thanh, thế nhưng Tú tỷ lại không hề có biểu hiện kỳ lạ hay kinh ngạc nào, vậy có phải nghĩa là người phụ nữ đó thực sự không giống Hoa Nhược Thanh?