Ánh mắt Giang Tiêu thoáng lạnh, lại hỏi: "Người nhà họ Lưu đều không biết sao?"
"Họ đều không biết," dì nhỏ nhà họ Lưu vội vàng đáp: "Những người từng mua hàng của tôi, tôi đều đã dặn dò rồi, chuyện này không được tiết lộ ra ngoài."
Còn những người đó nghĩ thế nào thì bà ta không biết, nhưng đúng là chưa có ai làm lộ chuyện.
"Dì thật sự là dựa vào thân phận và địa vị của Lưu quân trưởng để kiếm tiền đấy." Ánh mắt Giang Tiêu lạnh nhạt liếc bà ta một cái, rồi hỏi: "Trên người dì hiện tại vẫn còn dư lượng thuốc, tôi thấy tạm thời đừng để Tố Mai vào gặp dì thì hơn."
"Tố Mai đã đến rồi sao?"
Dì nhỏ nhà họ Lưu lập tức mở to mắt, "Tôi muốn..."
"Dì muốn gì? Chắc dì không biết mình suýt chút nữa hại chết con bé đâu nhỉ?" Chu Thuận ngắt lời bà ta, "Lần bắt cóc trước chính là do người bạn tốt đó của dì dàn dựng."
"Cái gì? Anh nói Tố Xảo?" Dì nhỏ nhà họ Lưu kinh ngạc, không thể tin nổi hét lên: "Không thể nào, sao cô ấy có thể bắt cóc Tố Mai được?"
"Sao lại không thể? Bởi vì Trương Tố Xảo đã không còn thỏa mãn với việc bán lẻ tẻ vài lọ như vậy nữa rồi, ả đã bày bố trên người dì từ rất lâu, việc tiếp theo ả muốn làm là kéo cả anh rể dì xuống nước! Vụ bắt cóc lần này chính là nhắm vào dì và Lưu quân trưởng."
Chu Thuận lười nói nhảm với bà ta thêm nữa, liền nói với Giang Tiêu: "Bên này hỏi cũng gần xong rồi, chúng ta ra ngoài thôi."
Giang Tiêu gật đầu, ra khỏi phòng thẩm vấn.
Dì nhỏ nhà họ Lưu ở phía sau la hét gọi với theo, cô cũng chẳng buồn để ý.
Sau khi ra ngoài, Chu Thuận nói với cô: "Người ở phòng bên cạnh chính là Trương Tố Xảo."
Giang Tiêu nói: "Trương Tố Xảo chắc là người của viện nghiên cứu nhỉ?"
"Điểm này thì chắc chắn rồi, nếu không ả cũng không lấy được thuốc. Nhưng vẫn cần cô vào hỏi thử."
"Tôi tự qua đó, anh có muốn đi thăm Tố Mai không?"
Chu Thuận thật sự chẳng cảm thấy có gì ngại ngùng cả, lập tức đồng ý ngay.
Giang Tiêu bèn đi sang phòng bên cạnh.
Thẩm vấn Trương Tố Xảo không khó.
Cô dùng Mê Huyễn Phù Đồ kết hợp với Di Vong Phù Đồ.
Trương Tố Xảo liền kể lại mọi chuyện một năm một mười.
Căn cứ số 1 chuyên nghiên cứu những đề tài lớn, nhắm vào những con mồi quan trọng nhất, ví dụ như Giang Tiêu, Đinh Hải Cảnh; căn cứ số 2 chuyên nghiên cứu cổ mộ, cổ họa, chủ yếu là giải mã.
Một số kết quả nghiên cứu của họ sẽ cho ra công thức chi tiết, giao cho các phòng thí nghiệm bên dưới, để phòng thí nghiệm chịu trách nhiệm sản xuất ra thành phẩm.
Chính là những phòng thí nghiệm số 1, số 2 đã bị Mạnh Tích Niên dẫn người san bằng trước đó.
Nhưng trước khi phòng thí nghiệm bị san bằng, chúng đã sản xuất không ít thuốc. Viện nghiên cứu cần số tiền khổng lồ, ngoài việc đào tiền từ những kẻ đã bị họ khống chế, còn một nguồn thu kinh tế lớn khác chính là bán những loại thuốc này.
Đã muốn bán thì phải có người chuyên trách mảng này.
Chồng của Trương Tố Xảo là một nhân vật lớn số 1 ở tỉnh A, tên là Tống Thiên Đức, quyền cao chức trọng, đường quan lộ thuận buồm xuôi gió. Không ai biết rằng, sau lưng ông ta từ lâu đã gia nhập viện nghiên cứu ASK, chuyên thay viện nghiên cứu quản lý mảng phân phối thuốc!
Mà Trương Tố Xảo chẳng qua chỉ là một trong số nhiều nhân tình của Tống Thiên Đức, nhưng vì ả theo Tống Thiên Đức đã nhiều năm, luôn ngoan ngoãn nghe lời nên rất được ông ta yêu chiều và tin tưởng.
Thỉnh thoảng ông ta cũng chia cho ả một ít thuốc để ả mang ra ngoài bán kiếm chút tiền tiêu vặt, cũng coi như giúp ông ta xây dựng các mối quan hệ.
Trương Tố Xảo có một người em họ ở D Châu, nên ả muốn mượn tay người em họ này để mở rộng thị trường tại D Châu. Họ đều không biết rằng D Châu chính là đại bản doanh của viện nghiên cứu.
Sau khi đến D Châu, Trương Tố Xảo đã nhắm trúng dì nhỏ nhà họ Lưu làm mục tiêu.