Mãi một lúc lâu sau, Lam tam tiểu thư mới đứng dậy. Đúng lúc nàng xoay người định xuống lầu thì vô tình nhìn thấy một người phụ nữ đi vào sân, vừa vặn đứng ở một nơi mà nàng có thể nhìn thấy rõ, người kia ngẩng mặt lên nhìn sắc trời một cái.
Lam tam tiểu thư bần thần, trong lòng khựng lại một nhịp.
Mặc dù không nhìn quá rõ dung mạo của người phụ nữ đó, nhưng tại sao nàng lại cảm thấy đường nét của người phụ nữ kia có một sự quen thuộc kỳ lạ?
Nàng vươn tay định lấy chiếc ống nhòm mình vẫn để ở đây, nhưng lại vơ phải khoảng không, lập tức cảm thấy tức giận.
Xuống đến lầu, đứng trên cầu thang nàng liền gọi lớn: "Tú tỷ! Tú tỷ!"
Tú tỷ vội vàng chạy từ trong bếp ra, tay vẫn còn cầm theo một chiếc xẻng nấu ăn.
"Tam tiểu thư, có chuyện gì vậy?"
"Chiếc ống nhòm ta để ở sân thượng đâu rồi?"
"Tam tiểu thư, trước đó người bất cẩn làm vỡ chiếc ống nhòm đó rồi, người quên rồi sao?" Tú tỷ vội vàng nói.
Không nói rõ ràng thì lát nữa Lam tam tiểu thư lại trách cứ là cô làm mất, hoặc là nói do cô làm vỡ.
Thực ra chính là lần trước, khi Lam tam tiểu thư biết Hoa phủ bị bán đi, tâm trạng cô nàng có chút sụp đổ. Khi đó nàng vung tay một cái, vô tình làm rơi chiếc ống nhòm đó xuống lầu một và vỡ nát.
Kể từ lần đó vẫn chưa mua cái mới.
Nghe Tú tỷ nói vậy, Lam tam tiểu thư mới nhớ ra chuyện này.
Nhưng tâm trạng nàng cũng chẳng khá hơn chút nào.
"Hôm nay cô có nhìn qua phía Hoa phủ không, có thấy một người phụ nữ ở trong đó không? Mặc một bộ quần áo bông giản dị, búi tóc lên."
"Không có ạ, tôi chỉ thấy cô gái nhỏ đó và một người đàn ông thôi, nhưng tôi nghe thấy bên trong vẫn có tiếng người nói chuyện, có lẽ bên đó ở mấy người cơ." Tú tỷ nói.
Vẻ mặt Lam tam tiểu thư lạnh lùng xen lẫn chút phiền muộn, nhớ lại cảm giác quen thuộc thoáng qua lúc nãy, nàng nói với Tú tỷ: "Cô bây giờ đi lấy mấy quả táo, mang sang bên đó, cứ nói là đến thăm hàng xóm mới."
"Hả?"
Tú tỷ thực sự có chút không hiểu.
Chẳng phải tiểu thư rất ghét người mua lại Hoa phủ sao?
Sao lại muốn bảo cô qua đó giao thiệp? Lại còn phải mang táo theo?
Lam tam tiểu thư thấy cô không hiểu, giọng nói lại lạnh hơn vài phần: "Cô qua đó nhớ để ý xem còn người phụ nữ nào khác bên trong không, chính là người phụ nữ mặc áo tay ngắn bằng vải bông màu trắng kem ấy, xem cô ta trông như thế nào rồi về nói rõ cho ta biết."
Tú tỷ lúc này mới hiểu ra.
Chẳng lẽ người phụ nữ kia có gì đặc biệt sao?
"Tam tiểu thư, trong nồi tôi còn đang xào thịt, hay là lát nữa tôi qua được không?"
"Đi ngay bây giờ!"
Lam tam tiểu thư hoàn toàn không thể đợi thêm được nữa.
Nàng đang vô cùng nóng lòng muốn biết người phụ nữ kia trông như thế nào.
Tú tỷ đành phải tắt bếp trước, tháo tạp dề ra, lấy túi đựng mấy quả táo rồi vội vã ra khỏi cửa.
Lam tam tiểu thư thực sự không có thói quen qua lại với hàng xóm, cho nên Tú tỷ cũng cơ bản chưa từng làm chuyện này, nếu không thì tại sao trước đó khi nói chuyện với Giang Tiêu thái độ lại cứng nhắc như vậy chứ? Thế mà bản thân cô nàng còn thấy mình rất lịch sự.
Vừa nhìn thấy bốn chữ Lưu Niên biệt viện, Tú tỷ cũng cảm thấy có chút không quen.
Cô tiến lên gõ cửa, nghĩ thầm lát nữa nếu là cô gái nhỏ bất lịch sự kia ra mở cửa thì mình nên nói thế nào, nhưng người ra mở cửa lại là một người đàn ông, một người đàn ông trẻ tuổi, vẻ mặt không chút biểu cảm.
"Tìm ai?"
Tú tỷ giơ túi táo trên tay lên, nói: "Tôi là hàng xóm của các người, biết ngôi nhà bỏ trống này có người chuyển đến nên qua chào hỏi một tiếng."
Chu Bối vừa vặn cầm tạp dề đi ra, chuẩn bị mặc vào, thấy có người đến liền hỏi một câu: "Ai thế?"